Bước chân không lùi
Bước chân không lùi
Câu chuyện Bước chân không lùi
Ông Bàn Văn Lường – xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai
Diện chính sách: Thương binh, suy giảm khả năng lao động từ 21% đến 60%
Ông Bàn Văn Lường là một thương binh của xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai, được ghi nhận có tỷ lệ suy giảm khả năng lao động từ 21% đến 60%. Với nhiều người, thương tật là một nỗi đau. Nhưng với ông, đó cũng là dấu chứng của một thời tuổi trẻ đã được gửi vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.
Ngày hôm nay, khi quê hương đang từng bước đổi thay, câu chuyện của ông nhắc tuổi trẻ rằng phía sau những con đường bình yên, những mái trường sáng đèn, những mùa lao động no ấm là sự hy sinh của biết bao người. Họ đã bước qua gian khó để giữ cho thế hệ sau quyền được sống, học tập và mơ ước trong hòa bình.
Trong một cuộc gặp gỡ được tái hiện, người đoàn viên trẻ hỏi ông Bàn Văn Lường:
“Thưa bác, điều gì khiến người lính có thể vượt qua những chặng đường khó khăn nhất?”
Ông Lường nhìn về phía xa, giọng chậm và ấm:
“Vì ai cũng có một nơi để nhớ. Có người nhớ cha mẹ, có người nhớ vợ con, có người nhớ bản làng. Nhưng ai cũng hiểu muốn trở về được thì đất nước phải yên.”
Câu nói ấy gợi ra một phần tâm thế của thế hệ cha anh. Họ không lên đường vì không biết quý cuộc sống bình thường. Trái lại, bởi họ quá yêu cuộc sống ấy nên sẵn sàng hy sinh. Họ hiểu một mái nhà bình yên, một bữa cơm sum họp, một buổi trẻ nhỏ đến trường đều là những điều cần được bảo vệ.
Trong những ngày tháng chiến tranh, người lính phải học cách vượt qua nỗi sợ. Nhưng sự dũng cảm không phải là không biết sợ hãi. Dũng cảm là dù biết phía trước có thể có hiểm nguy, vẫn không quay lưng với nhiệm vụ. Dũng cảm là khi thấy đồng đội mệt thì cùng dìu nhau đi tiếp. Dũng cảm là khi bản thân bị thương vẫn nghĩ đến nhiệm vụ chung và những người đang ở phía sau.
Thương tật chiến tranh đã trở thành một phần cuộc đời ông Bàn Văn Lường. Những ảnh hưởng về sức khỏe khiến ông phải đối diện với nhiều khó khăn trong đời sống thường nhật. Có những công việc không còn thực hiện được như thời trai trẻ. Có những lúc cơ thể yếu mỏi, bước chân chậm lại, vết thương cũ nhắc lại những tháng ngày gian khổ.
Tuy vậy, trong ông vẫn còn nguyên tinh thần của người lính: không chịu lùi bước.
Trong lời kể tái hiện, ông nói:
“Bị thương thì đúng là khó hơn người khác. Nhưng khó không có nghĩa là không làm được gì. Mình phải tự nhắc mình còn sống là còn phải cố gắng.”
Đó không chỉ là lời tự động viên. Đó là một triết lý sống được hình thành từ những năm tháng nhiều thử thách. Ông hiểu rằng con người không thể tự chọn hoàn cảnh, nhưng có thể chọn cách đối diện với hoàn cảnh. Thương tật không làm mất đi phẩm giá của người lính, ngược lại càng làm nổi bật ý chí vươn lên và sự bền bỉ.
Người đoàn viên trẻ hỏi:
“Bác mong tuổi trẻ bây giờ điều gì nhất?”
Ông Lường trả lời:
“Bác mong các cháu có ý chí. Làm việc gì cũng phải đến nơi đến chốn. Đừng ngại việc khó. Đừng thấy thất bại một lần là chán. Có cố gắng thì mới tạo được tương lai cho mình và cho quê hương.”
Lời dặn ấy gần gũi với hành trình của thanh niên hôm nay. Xã hội hiện đại mở ra nhiều cơ hội, nhưng cũng đặt ra không ít thử thách. Người trẻ phải học để làm chủ tri thức, phải rèn luyện để có bản lĩnh, phải sống trách nhiệm để không bị cuốn theo lối sống ích kỷ hay thờ ơ.
Câu chuyện của ông Bàn Văn Lường cũng nhắc tổ chức Đoàn và mỗi đoàn viên về ý nghĩa sâu sắc của hoạt động đền ơn đáp nghĩa. Tri ân không chỉ là một dịp thăm hỏi. Tri ân là sự bền bỉ quan tâm, là lắng nghe những câu chuyện chưa được kể hết, là biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể để người có công cảm nhận được sự trân trọng của cộng đồng.
Bước chân của ông Bàn Văn Lường có thể đã chậm hơn bởi thương tật, nhưng đó là bước chân không lùi. Trong bước chân ấy có ý chí của người lính, có tình yêu quê hương và có niềm tin gửi vào thế hệ trẻ.
Đoàn viên, thanh niên xã Khánh Hòa hôm nay cần tiếp bước bằng tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm. Hãy biến những khó khăn thành động lực; biến lòng biết ơn thành việc làm; biến khát vọng cá nhân thành một phần đóng góp cho quê hương, đất nước.


