Cựu Thanh niên xung phong

Bước chân không mỏi (1)

Những con đường hôm nay các cháu đi… đã được đánh đổi bằng biết bao bước chân của những người đi trước. Và trong trái tim tôi, Hạnh và những người bạn năm xưa vẫn đang bước tiếp – những bước chân không bao giờ mỏi.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đã đi qua những năm tháng mà mỗi bước chân đều in trên đất đỏ Trường Sơn. Giờ đây, khi đã già, mỗi lần bước chậm trên con đường làng yên bình, tôi lại nhớ về những bước chân năm xưa – những bước chân không biết mệt, không dừng lại.

Ngày ấy, tôi mới mười tám tuổi. Rời quê, tôi khoác ba lô lên vai, gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Chúng tôi được giao nhiệm vụ mở đường, dẫn xe, vận chuyển hàng hóa. Con đường Trường Sơn dài hun hút, khi nắng cháy da, khi mưa lầy trơn trượt.

Có những ngày, chúng tôi đi từ sáng đến tối, băng qua rừng sâu, leo qua đèo dốc. Đôi chân phồng rộp, có khi chảy máu, nhưng không ai dừng lại. Bởi phía trước còn nhiệm vụ, còn đồng đội, còn những chuyến xe đang chờ.

Trong tổ tôi có Hạnh – cô bạn thân nhất. Hạnh nhỏ người, nhưng ý chí thì không nhỏ chút nào. Mỗi lần thấy tôi chậm lại, Hạnh lại quay sang cười:
“Đi thôi! Bước chân mình mà dừng là xe không qua được đâu!”

Tôi nghe vậy, lại gắng bước tiếp.

Một lần, đơn vị chúng tôi phải vận chuyển hàng qua một đoạn đường vừa bị bom đánh sập. Hố bom nối tiếp hố bom, đất đá ngổn ngang. Trời lại đổ mưa, bùn lầy ngập đến mắt cá chân.

Chúng tôi vừa đi, vừa san đường. Từng bước chân nặng trĩu, như bị kéo lại. Có lúc tôi tưởng mình không thể bước thêm nữa.

Đúng lúc ấy, Hạnh nắm tay tôi:
“Đừng dừng lại. Chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi.”

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng khiến tôi như có thêm sức mạnh. Tôi bước tiếp. Rồi lại thêm một bước nữa… và cứ thế, chúng tôi đi qua đoạn đường ấy.

Nhưng chiến tranh không chỉ có gian khổ.

Một lần, khi đang làm nhiệm vụ, chúng tôi bất ngờ bị bom đánh. Mọi người tản ra tìm chỗ trú. Khi tiếng bom ngừng, tôi gọi Hạnh… nhưng không thấy đâu.

Tôi chạy đi tìm. Và rồi tôi thấy Hạnh nằm bên vệ đường. Cô đã không kịp tránh.

Tôi quỳ xuống bên bạn, nước mắt rơi không ngừng. Bàn tay Hạnh vẫn còn nắm chặt, như vẫn muốn tiếp tục bước đi.

Ngày hôm đó, tôi hiểu rằng: có những bước chân đã dừng lại… để những bước chân khác được tiếp tục.

Tôi đứng lên, lau nước mắt, và tiếp tục công việc. Bởi tôi biết, nếu dừng lại, thì sự hy sinh của Hạnh sẽ trở nên vô nghĩa.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về. Cuộc sống dần bình yên. Nhưng mỗi lần đi trên những con đường rộng mở, tôi lại nhớ đến những bước chân năm xưa – những bước chân không mỏi, dù đau đớn, dù mất mát.

Giờ đây, tôi kể lại câu chuyện này cho con cháu nghe, không phải để nhắc về nỗi buồn, mà để các cháu hiểu rằng:

Những con đường hôm nay các cháu đi…
đã được đánh đổi bằng biết bao bước chân của những người đi trước.

Và trong trái tim tôi, Hạnh và những người bạn năm xưa vẫn đang bước tiếp – những bước chân không bao giờ mỏi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn