Bước chân không mỏi
Tôi vẫn còn nhớ những ngày đầu lên đường, khi mới tròn mười tám tuổi, mang theo ba lô nặng và cả một trái tim rạo rực. Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ mở đường vận chuyển lương thực, vũ khí và thuốc men qua những cung đường Trường Sơn đầy bom rơi, đạn nổ.
Tôi vẫn còn nhớ những ngày đầu lên đường, khi mới tròn mười tám tuổi, mang theo ba lô nặng và cả một trái tim rạo rực. Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ mở đường vận chuyển lương thực, vũ khí và thuốc men qua những cung đường Trường Sơn đầy bom rơi, đạn nổ.
Mỗi ngày là một thử thách. Những con dốc dựng đứng, những rừng già rậm rạp, mưa dầm khiến đất lầy nhão, bước chân lún sâu. Có khi cả ngày trời không được uống một ngụm nước, tay chân rướm máu vì gai và đá nhọn. Nhưng chẳng ai than thở. Mỗi người đều biết: một bước chân đi tiếp, một con đường được mở ra, là hy vọng cho đồng đội, cho người ở hậu phương.
Có hôm, tôi nhìn đồng đội mình – Lan – gương mặt sạm nắng, mồ hôi nhễ nhại, nhưng vẫn nở nụ cười. Lan bảo:
“Chỉ cần bước tiếp, chúng ta sẽ đến nơi an toàn thôi. Bước chân không mỏi, lòng không mỏi, em tin vào ngày hòa bình.”
Tôi mỉm cười theo. Giữa bom đạn, nụ cười ấy như tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi bước tiếp, từng bước, từng bước, không ngừng nghỉ.
Trong những đêm tối rừng, khi nằm bên gốc cây, nghe tiếng côn trùng kêu và gió rừng thổi qua, chúng tôi trò chuyện về nhà, về những ước mơ bình dị: một bữa cơm mẹ nấu, tiếng cười trẻ thơ, một mái nhà yên bình. Những ước mơ ấy khiến đôi chân mỏi nặng nhọc cũng trở nên nhẹ bẫng.
Ngày chiến tranh kết thúc, khi trở về, nhìn những con đường thông thoáng, những cánh đồng xanh mướt, tôi mới hiểu: từng bước chân, từng giọt mồ hôi, từng hy sinh thầm lặng của chúng tôi đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.
Bước chân không mỏi không chỉ là nỗ lực thể chất, mà là sức mạnh của tuổi trẻ, của lòng dũng cảm và niềm tin không bao giờ tắt – niềm tin vào một ngày mai bình yên.


