Bước chân không tiếng
Công việc của tôi là theo dõi địch, phải đi nhẹ đến mức không làm lay một chiếc lá.
Có lần tôi nấp sau vách đá suốt cả ngày. Kiến bò đầy chân, tôi không dám động đậy.
Khi về báo tin, chỉ huy nói: “Nhờ em mà cả đơn vị tránh được ổ phục kích.”
Giờ đi giữa phố đông người, tôi vẫn có thói quen bước rất nhẹ – như mang theo cả rừng sâu trong từng bước chân.



