Bước Chân Lặng Lẽ Trên Đất Khách

Bước Chân Lặng Lẽ Trên Đất Khách
Tháng 7 năm 1980, giữa cái nắng oi ả của vùng cao Lào Cai, người thanh niên Nguyễn Đức Đoàn lên đường nhập ngũ. Sau những ngày huấn luyện tại Thanh Hóa và Vĩnh Phúc, bác cùng đồng đội lên đường sang Campuchia, gia nhập Tiểu đoàn A382 với nhiệm vụ vô cùng hiểm hóc: Trinh sát đặc công.
Nhiệm vụ của bác Đoàn không phải là những cuộc giáp lá cà ồn ào, mà là những cuộc thâm nhập lặng lẽ vào lòng địch. Là lính trinh sát, bác phải đi trước đội hình, mắt nhìn đất, tay dò dẫm từng bụi gai để tìm mìn, tìm bẫy.
Giữa rừng già Campuchia, mỗi bước chân là một lần đánh cược với số phận. Bác phải bò trườn qua những "cánh đồng chết", tỉ mẩn gỡ từng lớp đất để phát hiện mìn, rồi cặm cụi vẽ lại sơ đồ cứ điểm, đánh dấu những nơi có bẫy để đồng đội phía sau có con đường sống. Đó là một công việc đòi hỏi cái đầu lạnh và một trái tim thép.
Nỗi đau lớn nhất của người lính không chỉ là vết thương trên da thịt, mà là sự trống trải sau mỗi chuyến trinh sát. Bác kể rằng, mỗi nhóm xuất kích chỉ có 4 đến 6 người, lặng lẽ đi vào bóng đêm rừng thẳm. Nhưng khi trở về, có khi chỉ còn 1 đến 2 người may mắn sống sót.
Những người đồng đội vừa mới hôm qua còn chia nhau điếu thuốc, bát cơm, hôm nay đã mãi nằm lại giữa rừng sâu vì vướng mìn hay bị phục kích. Bác Đoàn là một trong số ít những người may mắn nhất, người được "thần chết" bỏ quên để trở thành chứng nhân cho sự khốc liệt của cuộc chiến ấy.
Trong ba trận đánh lớn mà bác tham gia, trận cuối cùng đã để lại những dấu ấn vĩnh viễn trên cơ thể. Bác bị thương rất nặng, nhiều mảnh đạn và vết thương chằng chịt trong người. Dù may mắn giữ được mạng sống để trở về quê hương Liên Sơn, nhưng chiến tranh chưa bao giờ thực sự rời bỏ bác.
Đến tận hôm nay, khi tóc đã điểm bạc, mỗi khi "trái gió trở trời", những vết thương cũ lại lên tiếng. Đó là cái giá của hòa bình, là nỗi đau âm ỉ nhưng đầy tự hào của một người lính đặc công đã từng vào sinh ra tử.


