BƯỚC CHÂN LẶNG THẦM TRÊN MẢNH ĐẤT QUÊ HƯƠNG: CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH GIÀ BẢY NÚI
Phần 1: Khói lửa thời hoa lửa và dòng máu kiên trung
Vùng đất Vĩnh Thuận ngày ấy quanh năm oằn mình dưới gót giày viễn chinh của giặc Pháp rồi đến bom cày, đạn xới của đế quốc Mỹ. Giữa những tháng ngày loạn lạc, nhà cửa xóm làng bị tàn phá trơ trụi, người dân chịu cảnh bắt bớ, tù đày, có một cậu bé lớn lên trong gia đình nghèo đông anh em tại vùng quê này – anh là Lê Quang Núi.
Chứng kiến quê hương chìm trong đau thương và tang tóc, ngọn lửa căm thù giặc đã sớm nhen nhóm trong lòng những đứa con của gia đình giàu truyền thống cách mạng ấy. Không hẹn mà gặp, từ anh, chị cho đến các em của anh đều lần lượt dấn thân vào cuộc kháng chiến trường kỳ, chấp nhận hy sinh cả xương máu và nước mắt vì độc lập dân tộc.
Hòa cùng hào khí của thời đại, khi mới mười mấy tuổi đầu, người thanh niên Lê Quang Núi đã bước chân vào trường Thiếu sinh quân, rồi chính thức cầm súng chiến đấu trong màu áo Tiểu đoàn 307 anh hùng. Từ lực lượng công an vũ trang tiễu trừ ác ôn đến người lính đặc công kiên cường của tỉnh đội Rạch Giá, dấu chân của anh đã in hằn khắp các trận địa khốc liệt miền Tây Nam Bộ, từ sông Trẹm đến sông Tiền, và sang cả chiến trường Campuchia.
Trải qua hàng trăm trận đánh cam go, anh đã 7 lần bị thương trên chiến trường, trở thành thương binh hạng 3/4. Những mảnh đạn găm sâu vào da thịt năm xưa, mỗi khi trái gió trở trời lại trồi lên gây đau nhức nhối, nhưng chúng chẳng thể nào khuất phục được tinh thần thép của người chiến sĩ trẻ. Với những chiến công xuất sắc, anh vinh dự được Đảng kết nạp năm 22 tuổi và nhận về nhiều Huân, Huy chương cao quý.
Phần 2: Người cán bộ hết lòng vì nhân dân
Khi non sông thu về một mối, người thương binh Lê Quang Núi chuyển ngành về lại địa phương. Mang theo tác phong kỷ luật và ý chí kiên định của người lính, anh lần lượt kinh qua các chức vụ từ Trưởng công an xã, Chủ tịch UBND xã cho đến Bí thư Đảng ủy xã Vĩnh Bình Nam.
Ở bất kỳ cương vị nào, anh cũng luôn khắc ghi lời dạy của Bác Hồ: "Phải hết lòng hết sức chăm lo cho đời sống của nhân dân". Anh lặn lội xuống từng góc ấp, lắng nghe tâm tư của bà con, tìm cách tháo gỡ từng cái nghèo, cái khó cho quê hương. Trong gia đình, anh lại là một người cha, người ông mẫu mực, tảo tần nuôi dạy 5 người con khôn lớn, trưởng thành và đều tiếp bước cha đứng vào hàng ngũ của Đảng.
Năm 1987, khi mái đầu đã điểm bạc, anh nhận quyết định nghỉ hưu. Thế nhưng, với người lính già 58 tuổi Đảng ấy, "nghỉ hưu" không có nghĩa là dừng lại. Nhìn những con lộ đất sình lầy vào mùa mưa, nhìn những cây cầu khỉ chênh vênh khiến các cháu học sinh đi học bị trơn trượt ướt hết sách vở, lòng anh lại canh cánh một nỗi niềm trăn trở khôn nguôi.
Phần 3: Hành trình "vác tù và" nối nhịp bờ vui
"Mình còn sức khỏe là còn lao động, còn cống hiến cho Đảng, cho cộng đồng," anh tự nhủ như vậy rồi bắt đầu hành trình "ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng" ở cái tuổi xưa nay hiếm.
Bằng uy tín, sự chân thành và những mối quan hệ từ thời đi bộ đội, anh lặn lội khắp trong và ngoài tỉnh để vận động, quyên góp từ bạn bè, đồng đội cũ và các nhà hảo tâm. Người ta thấy một ông lão tóc bạc phơ, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, ngày ngày chạy chiếc xe máy cà tàng ngược xuôi vì việc công ích. Ai nói bác "bao đồng", bác chỉ cười hiền: "Mình làm bằng cái tâm, ai cũng biết nên không ngại gì".
Từ sự nỗ lực bền bỉ ấy,hơn 3,5 tỉ đồng** đã được bác vận động để thay đổi diện mạo vùng quê nghèo:
Những cây cầu nối nhịp vui: Cây cầu thép vàm Kinh Tắc trị giá 1,7 tỉ đồng và cầu Kênh Cá trị giá hơn 1 tỉ đồng lần lượt được khánh thành trong niềm vui vỡ òa của người dân hai xã Vĩnh Bình Nam và Vĩnh Bình Bắc. Từ đây, con đường đến trường của các em thơ không còn lấm lem bùn đất, việc giao thương hàng hóa của bà con trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.
Những ngôi nhà đồng đội: Những căn nhà nghĩa tình được dựng lên, che chở cho những gia đình nghèo khó qua mùa mưa nắng.
Nâng bước em tới trường: Hàng ngàn quyển tập, cặp da và những chiếc xe đạp nghĩa tình được trao tận tay các học sinh nghèo hiếu học.
Không chỉ dừng lại ở việc hỗ trợ vật chất, với cương vị Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh ấp Hòa Thành, bác còn chủ động cho mượn vốn, tận tình chia sẻ kinh nghiệm nuôi tôm, trồng lúa để giúp đỡ những người đồng đội năm xưa vươn lên thoát nghèo bền vững.
Phần 4: Ngọn đuốc sáng cho thế hệ mai sau
Hơn 80 tuổi đời, mang trên mình vết thương chiến tranh và những mảnh đạn chưa lấy hết, bác Lê Quang Núi vẫn ví chân mình còn rắn rỏi để tiếp tục bước đi trên con đường thiện nguyện thêm vài năm nữa. Phần thưởng lớn nhất đối với bác chẳng phải là những tấm Bằng khen của Trung ương hay của tỉnh, mà chính là nụ cười rạng rỡ của tụi nhỏ khi bước qua cầu mới, là cuộc sống ấm no hơn của những người đồng đội xung quanh.
Câu chuyện về cuộc đời bác Bảy Núi – từ người chiến sĩ gan dạ trên chiến trường đến người xe ôm tình nguyện thời bình – chính là một minh chứng sống động, đẹp đẽ nhất về việc "Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh".
Hình ảnh người cựu chiến binh già miệt mài cống hiến chính là ngọn đuốc sáng nhắc nhở thế hệ trẻ, đặc biệt là các Đoàn viên, thanh niên hôm nay về lý tưởng sống: Biết yêu thương, biết sẻ chia và luôn sẵn sàng cống hiến sức trẻ của mình cho quê hương đất nước!


