Bước chân qua mùa mưa
Bước chân qua mùa mưa
Mùa mưa năm ấy kéo dài tưởng như vô tận. Đường rừng trơn trượt, mỗi bước đi đều khó khăn. Anh Lợi và đồng đội phải hành quân trong điều kiện thiếu thốn, quần áo ướt sũng suốt nhiều ngày.
Có những đoạn đường, nước ngập đến đầu gối. Họ phải dìu nhau từng bước. Không ai bỏ lại ai phía sau.
Một lần, anh Lợi trượt chân ngã xuống suối. Đồng đội lập tức kéo anh lên. Không ai trách móc, chỉ lặng lẽ tiếp tục đi.
Những bước chân trong mưa ấy đã gắn kết họ thành một khối.
Sau hòa bình, anh Lợi trở về quê, bắt đầu làm nông. Những ngày mưa, anh vẫn ra đồng, không ngại bùn đất.
Anh thường nói:
“Ngày xưa đi qua mưa bom còn được, mưa này có gì đâu.”
Những bước chân năm xưa đã giúp anh vững vàng hơn trong cuộc sống.



