Bước chân qua Trường Sơn
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, gắn với tuyến đường lịch sử Đường Trường Sơn, có một người lính trẻ tên Hải, quê ở Tiên Sơn.
Hải được giao nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa dọc theo tuyến đường rừng núi. Công việc ấy không trực tiếp đối mặt với trận tuyến, nhưng lại đòi hỏi sự bền bỉ và ý chí sắt đá. Những ngày hành quân, anh và đồng đội phải đi bộ hàng chục cây số, băng qua rừng sâu, vượt suối, mang theo trên vai những kiện hàng nặng trĩu.
Có những hôm mưa rừng kéo dài, đường trơn trượt, mỗi bước đi đều trở nên khó khăn. Đôi dép cao su mòn dần, bàn chân phồng rộp, nhưng không ai dừng lại. Họ hiểu rằng, phía trước là chiến trường, là những đồng đội đang chờ tiếp tế.
Một buổi tối, khi cả nhóm dừng chân nghỉ ngơi, Hải lấy trong túi ra một chiếc lá khô, ép trong cuốn sổ nhỏ. Đó là chiếc lá anh hái từ sân nhà trước ngày lên đường. Anh nhìn nó thật lâu, rồi khẽ nói:
“Đi hết con đường này… mình sẽ mang hòa bình về.”
Người đồng đội bên cạnh không nói gì, chỉ vỗ nhẹ vào vai anh. Trong im lặng, họ hiểu nhau – hiểu vì sao mình đang bước tiếp, dù con đường phía trước còn dài và nhiều thử thách.
Nhiều năm sau, khi trở về, Hải vẫn giữ chiếc lá ấy. Nó đã úa màu theo thời gian, nhưng trong anh, ký ức về những bước chân Trường Sơn vẫn còn nguyên vẹn – như một minh chứng cho tinh thần chiến đấu bền bỉ của cả một thế hệ.



