BƯỚC CHÂN RA KHỎI LÀNG QUÊ NĂM MƯỜI SÁU TUỔI
Năm 1972, khi tôi tròn mười sáu tuổi, cả vùng Thanh Hoá liên tục có máy bay địch quấy nhiễu, tiếng còi báo động vang lên mỗi ngày như một lời nhắc nhở đất nước đang trong chiến tranh. Buổi sáng tôi nhận giấy báo nhập ngũ, tay mẹ run rẩy khi đưa cho tôi chiếc khăn gói đã chuẩn bị từ đêm trước, bà chỉ nói: “Con đi giữ nước, mẹ ở nhà chờ con bình yên trở về”. Con đường từ thôn Đằng Trung ra quốc lộ ngày ấy bụi đỏ mịt mù, tôi quay đầu nhìn lại lần cuối, thấy bóng mẹ vẫn đứng yên trước ngõ, mái nhà tranh thấp thoáng sau lũy tre xanh, lòng tôi vừa đau thương vừa tự hào vì được làm người con bảo vệ quê hương. Đường đi xa dần, núi đồi trùng điệp, chúng tôi bước đi trong im lặng, mỗi người mang trong mình nỗi nhớ nhà và một quyết tâm sắt đá: không để kẻ thù bước chân vào mảnh đất tổ tiên. Đứng trước chúng tôi hôm nay, bác Bình nói với giọng trầm ấm, đôi mắt xa xăm như đang nhìn về những năm tháng xa xưa, từng lời kể giản dị nhưng nặng tình khiến cả đoàn thanh niên chúng tôi lặng người lắng nghe. Chúng tôi hiểu rằng, tuổi mười sáu của các bác không có những ngày tháng yên bình đến trường như chúng tôi hôm nay, mà là những bước chân vào chiến trường, là sự hy sinh tuổi trẻ cho nền độc lập của dân tộc. Từng câu chuyện bác kể như những trang sử sống, giúp chúng tôi thêm trân trọng từng khoảnh khắc bình yên, hiểu rằng tự do không phải điều tự nhiên có được, mà được đổi lấy bằng máu và nước mắt của những người đi trước.



