BƯỚC CHÂN RỜI NƯƠNG CHÈ
Sáng sớm, những đồi chè quê ông Sáng vẫn còn ướt đẫm sương. Con đường đất nhỏ dẫn ra đầu xã quen thuộc bỗng trở nên dài hơn thường lệ. Ông khoác ba lô lên vai, bên trong chỉ là vài bộ quần áo và chiếc khăn mẹ gói vội.
Mẹ ông đứng lặng phía sau, không nói nhiều, chỉ đưa tay chỉnh lại quai ba lô cho con trai. Khoảnh khắc ấy, cả hai đều hiểu đây không phải một chuyến đi ngắn ngày.
Tiếng gọi tập trung vang lên. Ông bước đi, không quay đầu lại nữa, để giữ cho mình sự vững vàng. Phía sau lưng là quê hương, phía trước là con đường của người lính.



