BƯỚC CHÂN RỜI TRẬN ĐỊA
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu, ngày rời trận địa trở về hậu phương là khoảnh khắc nhiều cảm xúc đối với người lính. Với bác Đỗ Văn Khải, bước chân rời trận địa năm ấy là ký ức lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa của thời hoa lửa.
Sau nhiều năm gắn bó với đơn vị pháo binh nơi chiến trường, bác Đỗ Văn Khải cùng đồng đội bước vào giai đoạn bàn giao nhiệm vụ và rời khỏi trận địa. Những công sự, hầm pháo, chiến hào từng in dấu bao ngày đêm trực chiến giờ trở thành nơi lưu giữ ký ức không thể nào quên.
Bác Khải nhớ rõ buổi sáng rời trận địa, trời Trường Sơn trong xanh hiếm có. Sương sớm còn đọng trên lá rừng, ánh nắng nhẹ xuyên qua tán cây tạo nên khung cảnh yên bình đến lạ. Khác hẳn với những đêm bom đạn, tất cả lúc này như lắng lại trong sự tĩnh lặng của núi rừng.
Trước khi rời đi, cả đơn vị đứng lại nhìn lần cuối khu vực đã gắn bó suốt những năm tháng chiến đấu. Những khẩu pháo từng cùng họ vượt qua bao trận đánh vẫn im lặng giữa chiến hào, như một phần ký ức không thể tách rời.
Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu trong lòng mình đang mang theo biết bao kỷ niệm: những đêm trực chiến căng thẳng, những lần hành quân xuyên rừng, những bữa cơm vội và cả những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Bác Khải kể rằng bước chân rời trận địa hôm ấy rất chậm. Không phải vì nặng nề hành lý, mà vì mỗi bước đi đều chất chứa tình cảm với nơi đã gắn bó suốt một thời tuổi trẻ. Có người ngoái lại nhiều lần, như muốn giữ thêm một chút ký ức cuối cùng.
Khi đoàn người dần khuất vào con đường rừng, phía sau chỉ còn lại tiếng gió xào xạc và những dấu vết chiến hào cũ. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về trận địa ấy vẫn sống mãi trong tâm trí người lính năm xưa.
Nhiều năm sau hòa bình, bác Đỗ Văn Khải vẫn nhớ bước chân rời trận địa năm ấy. Với bác, đó là khoảnh khắc khép lại một phần đời lính đầy gian khổ nhưng rất đỗi tự hào trong thời hoa lửa hào hùng.



