BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG
TÊN TÁC PHẨM
BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG
Tác giả: Phạm Thị Thu Hoài – Bí Thư thôn Hoàng Hà
(Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu)
Thông tin nhân vật
· Họ và tên: Phan Bá Tuyên
· Quê quán: Xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
· Nơi ở hiện nay: Thôn Hoàng Hà, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG
Trong chiến tranh, không phải người lính nào cũng trực tiếp xông lên tuyến đầu. Có những người lặng lẽ đi giữa màn đêm, mang trên vai nhiệm vụ còn nguy hiểm hơn cả đối mặt với bom đạn: thu thập thông tin về địch để bảo vệ cả đơn vị.
Những lần đến thăm bác Phan Bá Tuyên, tôi luôn bị ấn tượng bởi sự điềm tĩnh của người cựu chiến binh. Bác nói rất ít về bản thân. Chỉ khi nhắc đến đồng đội, đôi mắt bác mới ánh lên niềm xúc động.
Bác kể rằng, có một thời gian bác được giao nhiệm vụ trinh sát, nắm tình hình hoạt động của địch. Công việc ấy đòi hỏi sự bình tĩnh, kiên nhẫn và đặc biệt là tuyệt đối giữ bí mật.
Một buổi chiều cuối mùa mưa, đơn vị nhận được thông tin có thể sẽ có một cuộc càn quét lớn. Tuy nhiên, chưa ai xác định được hướng tiến quân của đối phương.
Bác cùng một đồng đội bí mật tiếp cận khu vực nghi vấn.
Hai người lợi dụng địa hình rừng rậm, từng bước quan sát. Họ gần như không dám thở mạnh. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến mọi công sức đổ xuống sông xuống biển.
Sau nhiều giờ theo dõi, bác phát hiện nhiều toán lính địch đang tập kết tại một con suối nhỏ. Điều khiến bác chú ý là số lượng xe vận tải và lượng đạn dược được đưa đến nhiều hơn bình thường. Điều đó cho thấy một cuộc hành quân quy mô lớn sắp diễn ra.
Không chần chừ, bác quyết định quay về báo cáo.
Quãng đường trở lại doanh trại dài hơn mười cây số nhưng bác gần như chạy suốt đêm. Có lúc phải bò qua những bãi đất trống để tránh bị phát hiện. Có đoạn nước suối dâng cao đến ngang ngực, nhưng bác vẫn cắn răng lội qua.
Khi về đến nơi, người bác ướt sũng, đôi chân rớm máu vì gai rừng.
Ngay trong đêm, bác báo cáo toàn bộ tình hình với đội trưởng.
Sau khi phân tích thông tin, đơn vị lập tức thay đổi vị trí đóng quân, đồng thời bố trí lực lượng mai phục ở hướng khác.
Rạng sáng hôm sau, đúng như dự đoán, địch mở cuộc càn quét lớn vào khu vực cũ.
Nhưng nơi đó đã không còn bộ đội.
Kế hoạch của đối phương thất bại.
Nhờ nguồn tin được báo về kịp thời, đơn vị không những bảo toàn được lực lượng mà còn chủ động đánh trả, gây nhiều thiệt hại cho đối phương.
Sau trận đánh, đội trưởng chỉ lặng lẽ bắt tay bác.
Ông nói:
"Một bản báo cáo đúng lúc có giá trị hơn rất nhiều viên đạn."
Bác chưa bao giờ xem đó là chiến công của riêng mình.
Bác luôn nói:
"Người trinh sát chỉ là đôi mắt của cả đơn vị. Nếu mắt nhìn đúng thì tất cả cùng sống. Nếu nhìn sai thì đồng đội sẽ phải trả giá."
Ngày hôm nay, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy cho lớp trẻ, bác luôn nhấn mạnh rằng chiến thắng không chỉ được làm nên từ lòng dũng cảm, mà còn từ trí tuệ, sự cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm.



