Bước chân thần tốc tiến vào Sài Gòn ngày đại thắng
Trong cuộc đời của mỗi người lính đi qua hai thế kỷ, có những khoảnh khắc không chỉ thuộc về cá nhân mà đã hòa vào dòng chảy vĩ đại của lịch sử dân tộc
Trong cuộc đời của mỗi người lính đi qua hai thế kỷ, có những khoảnh khắc không chỉ thuộc về cá nhân mà đã hòa vào dòng chảy vĩ đại của lịch sử dân tộc. Câu chuyện của ông Chu Viết Hòa (sinh năm 1943, quê tại thôn Cẩm Hoàng, xã Vĩnh Quang, nay thuộc xã Tây Đô) chính là một nhân chứng sống cho giờ phút huy hoàng ấy. Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, người thanh niên 22 tuổi Chu Viết Hòa đã tạm biệt quê hương, hăng hái lên đường nhập ngũ. Vinh dực đứng trong hàng ngũ binh chủng Bộ binh – những đôi chân vạn dặm xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, ông đã dành trọn vẹn tuổi trẻ của mình hằng bao năm ròng rã chiến đấu, nếm mật nằm kề tại khắp các tọa độ lửa trên chiến trường Miền Nam.
Mười năm nếm trải gian khổ, đi qua muôn vàn trận đánh sinh tử, ông Hòa cùng đồng đội luôn giữ vững một niềm tin sắt đá về ngày độc lập. Để rồi, niềm tin ấy đã kết trái bằng một mùa xuân lịch sử năm 1975, khi đơn vị của ông nhận lệnh tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử – chiến dịch định đoạt vận mệnh của cả dân tộc.
Kỷ niệm thiêng liêng, đáng nhớ và tự hào nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông chính là những ngày tháng Tư rực lửa ấy. Nhận mệnh lệnh "Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa", cánh quân bộ binh của ông cùng các binh chủng hợp thành đã đập tan các tuyến phòng thủ vòng ngoài của địch, rầm rập tiến về sào huyệt cuối cùng của chính quyền Sài Gòn. Ông Hòa thường nhớ lại, những bước chân hành quân ngày ấy như không biết mệt mỏi, niềm rạo rực chiến thắng át đi cái đói, cái khát và cả cái chết luôn chực chờ.
Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, mũi tiến công của đơn vị ông chính thức tiến vào nội đô Sài Gòn giữa làn mưa đạn kháng cự tuyệt vọng cuối cùng của kẻ thù. Trong khói súng đặc quánh và tiếng gầm rú của xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập, ông Chu Viết Hòa cùng các đồng đội vỡ òa trong niềm hạnh phúc tột cùng khi lá cờ nửa đỏ nửa xanh với ngôi sao vàng của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tung bay kiêu hãnh trên nóc dinh. Giữa biển người rực rỡ cờ hoa, những giọt nước mắt hạnh phúc của người lính bộ binh đất Tây Đô đã rơi sau mười năm ròng rã chờ đợi. Giây phút non sông thu về một mối, Bắc Nam sum họp một nhà chính là phần thưởng vô giá cho những hy sinh, mất mát mà ông và thế hệ của mình đã dâng hiến cho Tổ quốc.
Chiến tranh khép lại, ông Chu Viết Hòa trở về quê hương Cẩm Hoàng, xã Tây Đô với một tâm thế của người chiến thắng trở về. Dẫu thời gian có làm phai mờ nhiều thứ, nhưng ký ức về ngày 30/4 lịch sử và bước chân tiến vào Sài Gòn giải phóng Miền Nam vẫn vẹn nguyên, sống động trong từng lời kể của ông. Câu chuyện của ông chính là một thiên tráng ca tuyệt đẹp trong "Câu chuyện thời hoa lửa", là bài học lịch sử bằng xương bằng thịt đầy tự hào, tiếp thêm động lực và khát vọng cống hiến cho thế hệ trẻ hôm nay trong công cuộc xây dựng đất nước giàu mạnh.



