BƯỚC CHÂN TRÊN CON ĐƯỜNG ĐÊM
BƯỚC CHÂN TRÊN CON ĐƯỜNG ĐÊM
Đêm trong rừng không có ánh đèn, chỉ có bóng tối dày đặc và những âm thanh khó đoán. Anh Cường cùng tổ trinh sát lặng lẽ di chuyển trên con đường mòn nhỏ, nơi mỗi bước chân đều phải tính toán kỹ lưỡng.
Không ai nói chuyện. Chỉ có tiếng thở nhẹ và tiếng lá khô dưới chân.
Anh Cường đi đầu. Anh đã quen với việc đó. Không phải vì anh gan dạ hơn, mà vì anh hiểu rằng người đi trước phải là người chịu rủi ro trước.
Có những đoạn đường phải bò, có những đoạn phải dừng lại rất lâu chỉ vì một tiếng động lạ.
Một lần, anh giơ tay ra hiệu dừng lại. Cả tổ lập tức nằm rạp xuống. Trước mặt họ, ánh đèn lóe lên từ xa.
Không ai cử động.
Khoảnh khắc ấy kéo dài như vô tận.
Khi ánh sáng biến mất, anh mới khẽ ra hiệu đi tiếp.
Họ vượt qua đoạn đường đó mà không ai bị phát hiện.
Nhưng không phải lần nào cũng vậy.
Trong một lần làm nhiệm vụ sau đó, anh Cường đã không quay về.
Những người còn lại vẫn nhớ dáng người anh đi trước, lặng lẽ nhưng vững vàng.
Sau chiến tranh, con đường ấy đã bị rừng phủ kín.
Không còn dấu vết rõ ràng.
Nhưng với những người đã đi qua, từng bước chân vẫn còn in trong ký ức.



