Bài viết

Bước Chân Trên Con Đường Trong Sương

Lào Cai21/05/2026đoàn phường trung tâm (đoàn phường trung tâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện này được một cựu chiến binh kể lại trong lần trở về thăm lại tuyến đường hành quân cũ giữa núi rừng Tây Bắc. Ông nói: “Có những con đường đi qua một lần trong đời, nhưng nhớ cả một đời không quên.” Ngày ấy, ông là lính vận tải, thường xuyên cùng đơn vị gùi hàng qua những cung đường rừng hiểm trở. Mùa ấy trời mưa nhiều, sương phủ dày đặc, có những đoạn chỉ thấy được vài bước chân phía trước. Trong đoàn hôm đó có một cô dân công trẻ. Cô không cao lớn, cũng không nổi bật, nhưng lại rất vững vàng. Cô thường đi ở phía trước một đoạn, thỉnh thoảng dừng lại quan sát rồi ra hiệu cho cả đoàn đi theo. Không ai nói ra, nhưng ai cũng dựa vào cô như một “dấu mốc sống” giữa rừng sương mù. Một lần, khi qua đoạn dốc đá trơn trượt, trời bất ngờ tối sầm lại, sương dày đến mức không nhìn rõ nhau. Cả đoàn phải dừng lại, không ai dám đi tiếp. Có người bắt đầu lo lắng: “Không thấy đường nữa rồi…” Cô dân công không nói gì, chỉ bước chậm lên phía trước vài bước, rồi quay lại nói: “Cứ đi theo tôi. Đừng nhìn xa quá, chỉ nhìn người trước mặt là được.” Cả đoàn bắt đầu nối nhau bước đi, từng bước một, chậm rãi, thận trọng. Có lúc mất dấu, có lúc tưởng như lạc hẳn, nhưng chỉ cần còn thấy bóng người phía trước là lại tiếp tục đi được. Giữa sương mù dày đặc ấy, cô không dẫn đường bằng gì cụ thể, mà bằng chính sự bình tĩnh của mình. Đến khi xuống được đoạn đường bằng, mọi người mới thở phào. Nhưng cô dân công thì chỉ ngồi xuống bên vệ đá, im lặng rất lâu. Ông hỏi cô: “Sao lúc đó cô không sợ?” Cô cười nhẹ: “Có chứ. Nhưng nếu mình dừng lại, cả đoàn sẽ dừng lại.” Sau chuyến đi ấy, đơn vị ông không còn gặp lại cô dân công đó nữa. Có người nói cô chuyển sang tuyến khác, có người nói cô đi làm nhiệm vụ ở nơi xa hơn, rồi không trở về. Thời gian trôi qua, chiến tranh kết thúc. Ông nhiều lần quay lại con đường cũ. Đường đã được mở rộng, không còn sương mù dày như trước, cũng không còn những bước chân gấp gáp. Nhưng ông vẫn nhớ rõ cảm giác ngày ấy—khi cả đoàn không nhìn thấy gì phía trước, chỉ dựa vào một người đi trước vài bước để tiếp tục đi tiếp. Ông nói: “Có những người không cần đứng ở đầu danh sách, không cần ai gọi tên. Họ chỉ cần đi trước một đoạn rất nhỏ… nhưng đủ để người khác tin rằng con đường vẫn còn.” Rồi ông im lặng, nhìn về phía rừng xa, nơi sương vẫn đang trôi chậm như ký ức cũ chưa kịp tan hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn