Bước chân trên con đường vắng
Anh đi một mình trên con đường vắng vào buổi tối. Ánh đèn đường chiếu xuống mặt đường tạo thành những khoảng sáng tối xen kẽ.
Mỗi bước chân vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh. Không có ai xung quanh, chỉ có anh và con đường.
Ban đầu, anh thấy cô đơn. Nhưng càng đi, anh càng cảm nhận được sự bình yên.
Không có tiếng ồn, không có sự vội vã. Chỉ có những suy nghĩ của chính mình.
Anh nhận ra, đôi khi con người cần những khoảng thời gian như vậy. Không phải để tránh xa mọi thứ, mà để hiểu rõ hơn về bản thân.
Con đường vắng không làm anh lạc lõng, mà giúp anh tìm lại chính mình.


