BƯỚC CHÂN TRÊN CON ĐƯỜNG VƯỢT ĐÈO
Cuối năm 1970, sau nhiều tháng huấn luyện cơ bản, đơn vị của Lê Văn Tường được tổ chức một đợt hành quân dài ngày qua địa hình rừng núi phức tạp. Trong hành trình ấy, có một con đèo dài và dốc đứng mà ai cũng phải vượt qua. Đó là đoạn đường thử thách cả thể lực lẫn ý chí của từng chiến sĩ. Ngay từ sáng sớm, toàn đơn vị đã xuất phát. Không khí rừng buổi sáng còn ẩm lạnh. Sương mù giăng kín lối đi. Những bước chân đầu tiên khá ổn định, nhưng càng lên cao, con đường càng trở nên hiểm trở. Đất đá lởm chởm. Dốc ngày càng dựng đứng. Tiếng thở của từng người trở nên nặng nhọc hơn. Lê Văn Tường cảm nhận rõ sức nặng của ba lô trên vai. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo dù thời tiết vẫn còn se lạnh. Có những đoạn phải bám vào rễ cây, đá núi để leo lên từng bước. Một chiến sĩ phía trước trượt chân, suýt ngã xuống sườn dốc. Ngay lập tức, đồng đội phía sau giữ lại kịp thời. Không ai bị bỏ lại phía sau. Đó là nguyên tắc thầm lặng nhưng luôn được thực hiện nghiêm túc trong đơn vị. Giữa chặng đường, đơn vị dừng lại nghỉ ngắn. Mọi người tranh thủ uống nước, chỉnh lại quân trang. Không ai nói nhiều, chỉ lặng lẽ nhìn nhau rồi lại tiếp tục hành quân. Buổi trưa, nắng bắt đầu lên cao. Ánh nắng xuyên qua tán rừng chiếu xuống con đường đèo làm đá nóng lên. Càng đi, sức người càng giảm. Nhưng tinh thần thì không ai lùi bước. Có chiến sĩ mệt đến mức phải có đồng đội dìu đi. Lê Văn Tường cũng nhiều lần muốn dừng lại vì kiệt sức. Nhưng nhìn thấy những người đi trước vẫn kiên trì tiến bước, ông lại tự nhủ phải cố gắng hơn nữa. Đến gần chiều, đoàn quân cuối cùng cũng vượt qua đỉnh đèo. Từ trên cao nhìn xuống, cả một vùng rừng núi rộng lớn hiện ra trước mắt. Những dãy núi nối tiếp nhau trùng điệp. Mây trắng trôi lững lờ giữa các thung lũng. Khung cảnh hùng vĩ ấy khiến mọi mệt mỏi như tan biến. Ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Một số chiến sĩ mỉm cười, vỗ vai nhau động viên. Không có lời ca tụng hay chiến công nào được nhắc đến. Nhưng trong ánh mắt mỗi người đều là niềm tự hào thầm lặng. Đêm hôm đó, đơn vị nghỉ chân dưới chân núi. Bếp lửa được nhóm lên giữa rừng. Sau một ngày dài vượt đèo, ai cũng mệt nhưng tâm trạng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Tiếng cười nói râm ran bên bếp lửa nhỏ. Những câu chuyện quê nhà lại được nhắc đến. Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông Lê Văn Tường vẫn không quên con đường vượt đèo năm 1970 ấy. Ông không nhớ chính xác con đèo dài bao nhiêu, dốc bao nhiêu. Nhưng ông nhớ rất rõ tinh thần của đồng đội, những bàn tay đã kéo nhau đứng dậy, những bước chân không bỏ cuộc giữa gian khó. Con đèo ấy không chỉ là một chặng đường hành quân. Mà còn là dấu mốc trưởng thành, nơi người lính trẻ học được giá trị của ý chí, kỷ luật và tình đồng đội trong những năm tháng thời hoa lửa.



