Bài viết

BƯỚC CHÂN TRÊN DỐC ĐÁ

Tuyên Quang05/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
BƯỚC CHÂN TRÊN DỐC ĐÁ

BƯỚC CHÂN TRÊN DỐC ĐÁ

Ở những vùng núi cao, con đường không bằng phẳng như dưới xuôi. Với cựu chiến binh Vàng A Sử, ký ức về chiến tranh không tách rời những con dốc đá cheo leo mà ông từng bước qua trong những năm tháng hành quân.

Ngày ấy, đơn vị của ông hoạt động ở địa bàn rừng núi hiểm trở. Những con dốc dựng đứng, trơn trượt sau mưa, có đoạn chỉ đủ đặt một bàn chân. Mỗi bước đi đều phải dè chừng, bởi chỉ cần sơ sẩy là có thể trượt xuống vực sâu.

Ba lô nặng, súng chắc trên vai, nhưng điều khiến người lính mệt nhất không phải là sức nặng, mà là sự kéo dài của hành trình. Đi hết dốc này lại đến dốc khác, không biết bao giờ mới dừng.

Có những ngày sương mù dày đặc, tầm nhìn chỉ vài mét. Người đi trước gần như khuất hẳn, chỉ còn nghe tiếng bước chân và hơi thở. Khi đó, mỗi người lính phải vừa đi vừa cảm nhận, giữ khoảng cách mà vẫn không lạc đội hình.

Ông Sử kể, có lần một đồng đội trượt chân, suýt rơi xuống vực. May mắn là người phía sau kịp giữ lại. Sau tình huống ấy, cả đơn vị càng cẩn trọng hơn. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: ở nơi này, sự chủ quan không có chỗ tồn tại.

Những con dốc ấy không chỉ thử thách thể lực, mà còn thử thách ý chí. Người yếu có thể tụt lại, nhưng không ai bị bỏ lại phía sau. Người khỏe hơn sẽ quay lại giúp, chia bớt đồ, động viên nhau đi tiếp.

Sau chiến tranh, khi trở về bản, ông Sử vẫn đi trên những con dốc quen thuộc. Nhưng cảm giác đã khác. Không còn áp lực của nhiệm vụ, không còn nỗi lo bất trắc.

Dẫu vậy, mỗi lần bước chân lên dốc, ký ức lại hiện về. Những dấu chân ngày ấy đã in sâu, không chỉ trên đất đá, mà trong cả cuộc đời ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn