bước chân trên đường dây tải đạn
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, để bảo đảm cho các đơn vị ngoài mặt trận có đủ vũ khí chiến đấu, hàng nghìn chiến sĩ và dân công hỏa tuyến đã ngày đêm gùi đạn, vận chuyển lương thực vượt qua núi rừng và bom đạn. Những con đường nhỏ xuyên rừng Trường Sơn không chỉ in dấu bánh xe vận tải mà còn ghi lại biết bao bước chân thầm lặng của những con người sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về nữ dân công hỏa tuyến Lê Thị Xuân trên tuyến đường tải đạn vào chiến trường Quảng Trị là một câu chuyện xúc động về lòng dũng cảm và tinh thần kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam.
Lê Thị Xuân sinh ra tại một vùng quê nghèo ở Quảng Bình. Gia đình làm nông nên từ nhỏ cô đã quen với việc gánh lúa, gùi củi và vượt đèo băng suối.
Xuân là cô gái nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn và giàu nghị lực. Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, quê hương cô trở thành nơi nhiều đoàn bộ đội hành quân vào Nam.
Chứng kiến cảnh các anh bộ đội ngày đêm vượt tuyến trong bom đạn, Xuân tình nguyện tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến khi vừa tròn mười tám tuổi.
Nhiệm vụ của đơn vị cô là vận chuyển đạn dược và lương thực từ các kho hậu cần tới những trận địa phía trước.
Mỗi chuyến đi, mọi người phải gùi trên lưng hàng chục ký đạn vượt qua những con đường rừng hiểm trở.
Ban ngày, họ ẩn mình dưới tán cây để tránh máy bay địch trinh sát. Ban đêm mới tranh thủ hành quân theo các tuyến đường mòn.
Có những đoạn đường bị bom cày nát, đất đá ngổn ngang, ai cũng phải bám từng gốc cây mới vượt qua được.
Dù gian khổ, Xuân chưa bao giờ than phiền.
Đồng đội thường gọi cô là:
“Cô gái có đôi chân không biết mệt.”
Mỗi lần đưa được đạn tới trận địa đúng lúc, cô lại vui như chính mình vừa lập được chiến công lớn.
Một đêm mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị diễn ra vô cùng ác liệt. Các đơn vị phía trước đang cần gấp đạn dược để giữ trận địa.
Đơn vị dân công của Xuân nhận nhiệm vụ vận chuyển khẩn cấp một chuyến đạn vào tuyến lửa ngay trong đêm.
Ai cũng hiểu chuyến đi lần này vô cùng nguy hiểm vì máy bay địch đang đánh phá dữ dội khu vực đường vận chuyển.
Đêm hôm ấy, trời tối đen như mực. Từng tốp dân công lặng lẽ bước đi giữa rừng sâu, trên lưng là những hòm đạn nặng trĩu.
Xuân đi ở tổ cuối cùng.
Con đường rừng trơn trượt sau cơn mưa khiến việc di chuyển càng khó khăn hơn.
Khi đoàn người vừa tới một con dốc lớn thì tiếng máy bay địch bất ngờ vang lên phía trên.
Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu dội xuống khu vực cánh rừng.
Đất đá và cây cối tung lên dữ dội sau từng tiếng nổ.
Mọi người nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp để bảo vệ số đạn đang vận chuyển.
Giữa lúc hỗn loạn, Xuân phát hiện một hòm đạn của đồng đội bị rơi xuống mép vực sau sức ép bom.
Nếu số đạn ấy mất đi, đơn vị phía trước có thể thiếu đạn chiến đấu.
Không chút chần chừ, cô lập tức men theo sườn dốc trơn trượt để kéo hòm đạn lên.
Khói bom phủ kín cả cánh rừng. Đất dưới chân liên tục sạt xuống sau những tiếng nổ.
Dù rất nguy hiểm, Xuân vẫn cố ôm chặt hòm đạn rồi từng bước kéo lên phía trên.
Đúng lúc cô vừa đưa được hòm đạn trở lại đường vận chuyển thì một loạt bom tiếp tục rơi xuống rất gần.
Sức ép dữ dội khiến nhiều cây rừng gãy đổ.
Đồng đội vội chạy tới thì thấy Xuân đã bị thương nặng do mảnh bom.
Dù đau đớn, cô gái trẻ vẫn cố giữ chặt hòm đạn trong tay rồi khẽ hỏi:
“Đạn… còn đủ để đưa ra trận địa không anh?”
Người tổ trưởng nghẹn ngào đáp:
“Đủ rồi em, đủ rồi…”
Nghe vậy, Xuân khẽ mỉm cười.
Đó cũng là nụ cười cuối cùng của cô gái dân công hỏa tuyến tuổi mười tám giữa núi rừng Trường Sơn năm ấy.
Đêm hôm đó, chuyến đạn vẫn được đưa tới trận địa đúng thời gian quy định.
Nhờ những hòm đạn được vận chuyển kịp thời, các chiến sĩ ngoài mặt trận tiếp tục giữ vững trận địa giữa những ngày chiến đấu ác liệt.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều cựu chiến binh từng chiến đấu tại Quảng Trị vẫn nhớ mãi hình ảnh cô gái nhỏ gùi đạn vượt rừng trong mưa bom bão đạn.
Câu chuyện về Lê Thị Xuân là hình ảnh đẹp của lực lượng dân công hỏa tuyến trong thời hoa lửa – những con người bình dị nhưng đã góp phần to lớn vào thắng lợi của dân tộc bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.
Ngày nay, khi đất nước hòa bình và những con đường năm xưa đã rợp bóng màu xanh, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn sự hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.


