Cựu chiến binh

Bước Chân Trên Đường Trường Sơn

Bài văn "Bước chân trên đường Trường Sơn" kể về cuộc đời và hành trình chiến đấu đầy tự hào của cựu chiến binh Vũ Đức Chất – người đã tham gia kháng chiến chống Mỹ, làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia và chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Qua những câu chuyện chân thực về chiến tranh, tình đồng đội và lòng yêu nước, bài viết thể hiện sự biết ơn sâu sắc đối với thế hệ cha anh đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Đồng thời, bài văn còn gửi gắm thông điệp đến thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm

Nghệ An16/06/2026Lê Gia Nguyên (Liên Đội Trường TH Quỳnh Lập A)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BƯỚC CHÂN TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản trường ca bất tận về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng độc lập, tự do. Trong bản trường ca ấy có biết bao người lính đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Mỗi người là một câu chuyện, một hành trình đáng tự hào. Trong số đó, tôi đặc biệt xúc động khi được nghe kể về một người lính quê hương Nghệ An tên là Vũ Đức Chất – người đã đi qua ba cuộc chiến lớn của dân tộc: kháng chiến chống Mỹ cứu nước, làm nghĩa vụ quốc tế cao cả tại Campuchia và chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc. Năm 2025, ông vinh dự là đại biểu trong Đoàn đại biểu tỉnh Nghệ An tham dự Lễ kỷ niệm 50 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Cuộc đời ông giống như những “bước chân trên đường Trường Sơn”, bền bỉ, kiên cường và luôn hướng về phía trước.

Sinh ra trên mảnh đất Nghệ An giàu truyền thống cách mạng, ông lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, chàng trai tuổi đôi mươi đã gác lại những ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, mẹ ông lặng lẽ gói cho con trai ít lương khô, cha nắm chặt tay con mà dặn rằng: “Đất nước cần thì phải đi con ạ!”. Hành trang của người lính trẻ khi ấy không có gì nhiều ngoài niềm tin chiến thắng và tình yêu Tổ quốc cháy bỏng.

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ là khoảng thời gian không thể nào quên trong cuộc đời người lính ấy. Ông cùng đồng đội hành quân trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Con đường ấy không chỉ nối hậu phương với tiền tuyến mà còn là biểu tượng của ý chí Việt Nam. Những đoàn quân nối dài trong mưa bom bão đạn, những chiếc xe vận tải ngày đêm vượt trọng điểm, những người lính băng rừng lội suối mang theo khát vọng giải phóng miền Nam.

Ông kể rằng Trường Sơn không chỉ có bom đạn mà còn có vô vàn gian khổ. Có những ngày hành quân liên tục hàng chục cây số dưới cái nắng cháy da. Có những đêm ngủ giữa rừng sâu, lấy lá cây làm chăn, lấy đất làm giường. Có những bữa cơm chỉ có vài nắm gạo rang chia nhau. Thế nhưng không ai nản chí. Những bài hát hành quân, những lá thư từ hậu phương và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất đã tiếp thêm sức mạnh cho những người lính trẻ.

Chiến tranh là mất mát. Ông đã chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống trên đường hành quân, trong những trận đánh ác liệt. Có người vừa hôm trước còn ngồi trò chuyện, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi cánh rừng Trường Sơn. Mỗi lần tiễn biệt đồng đội, ông và những người còn sống lại càng quyết tâm chiến đấu hơn để sự hy sinh ấy không trở nên vô nghĩa.

Mùa xuân năm 1975, khi Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử diễn ra, người lính trẻ ấy cùng đơn vị tham gia những trận đánh cuối cùng. Tin chiến thắng ngày 30 tháng 4 năm 1975 đến với ông như một giấc mơ có thật. Lá cờ cách mạng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất. Những người lính ôm chầm lấy nhau trong nước mắt. Đó là những giọt nước mắt của niềm vui, của hạnh phúc sau bao năm chiến đấu gian khổ.

Tưởng rằng chiến tranh đã kết thúc, người lính sẽ được trở về xây dựng quê hương. Nhưng lịch sử lại đặt lên vai họ một nhiệm vụ mới. Cuối những năm 1970, trước yêu cầu giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng, ông tiếp tục lên đường làm nghĩa vụ quốc tế.

Đó là một quyết định không dễ dàng. Sau nhiều năm chiến đấu, ai cũng mong được sống những ngày bình yên bên gia đình. Thế nhưng khi Tổ quốc giao nhiệm vụ, ông lại khoác ba lô lên đường. Trên đất nước Campuchia, những người lính tình nguyện Việt Nam không chỉ chiến đấu mà còn giúp đỡ nhân dân khôi phục cuộc sống.

Ông kể rằng điều khiến mình xúc động nhất là hình ảnh những người dân Campuchia gầy gò, đói khổ sau những năm tháng bị chế độ diệt chủng tàn phá. Những em nhỏ thiếu ăn, thiếu mặc nhưng vẫn nở nụ cười khi được bộ đội Việt Nam chia cho bát cơm hay viên thuốc. Chính những tình cảm chân thành ấy đã giúp người lính vượt qua mọi khó khăn.

Trong những năm làm nghĩa vụ quốc tế, ông cùng đồng đội phải đối mặt với nhiều hiểm nguy. Địa hình xa lạ, khí hậu khắc nghiệt và những trận chiến bất ngờ luôn rình rập. Nhưng với tinh thần quốc tế trong sáng, họ vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Những người lính Việt Nam không chỉ bảo vệ hòa bình mà còn góp phần hồi sinh một đất nước láng giềng.

Khi nhiệm vụ quốc tế gần hoàn thành, ông lại tiếp tục bước vào một cuộc chiến khác. Đó là cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc. Một lần nữa, người lính ấy lại có mặt nơi tuyến đầu.

Biên giới phía Bắc những năm ấy vô cùng khốc liệt. Mùa đông lạnh buốt, núi non hiểm trở, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Những người lính phải bám chốt, giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Ông và đồng đội hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình, là hàng triệu người dân đang mong chờ cuộc sống bình yên.

Ông từng nói rằng người lính không chọn chiến tranh, nhưng khi Tổ quốc cần thì họ sẵn sàng chiến đấu. Chính tinh thần ấy đã giúp ông vượt qua mọi gian khổ. Từ Trường Sơn đến Campuchia, từ biên giới phía Bắc đến những vùng đất xa xôi, bước chân người lính luôn hướng về nhiệm vụ thiêng liêng là bảo vệ độc lập, chủ quyền và hòa bình.

Sau nhiều năm quân ngũ, ông trở về quê hương với những tấm huân chương trên ngực áo và cả những vết thương của chiến tranh còn in dấu trên cơ thể. Nhưng điều quý giá nhất mà ông mang về không phải là những phần thưởng, mà là ký ức về đồng đội, về những năm tháng cống hiến và niềm tự hào được sống một cuộc đời có ích cho đất nước.

Trở về cuộc sống đời thường, ông vẫn giữ phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ. Ông tích cực tham gia các hoạt động địa phương, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ, kể cho con cháu nghe những câu chuyện lịch sử bằng tất cả niềm tự hào và sự chân thành. Với ông, lịch sử không chỉ nằm trong sách vở mà còn hiện hữu trong từng kỷ niệm, từng bước chân đã đi qua.

Năm 2025 là một dấu mốc đặc biệt. Tròn 50 năm kể từ ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất. Với những đóng góp và cống hiến của mình, ông được lựa chọn là đại biểu trong Đoàn đại biểu tỉnh Nghệ An tham dự Lễ kỷ niệm 50 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Đó là niềm vinh dự lớn lao không chỉ đối với cá nhân ông mà còn đối với gia đình và quê hương. Khi đứng giữa không khí trang nghiêm của buổi lễ, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay, nghe vang lên những bài hát cách mạng quen thuộc, ký ức của nửa thế kỷ trước lại ùa về trong tâm trí người lính già.

Ông nhớ những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Ông nhớ những cánh rừng Trường Sơn, những con đường hành quân, những trận đánh khốc liệt và cả ngày chiến thắng lịch sử. Trong khoảnh khắc ấy, niềm vui hòa quyện cùng sự xúc động. Ông hiểu rằng sự phát triển của đất nước hôm nay được xây đắp từ biết bao máu xương và hy sinh của các thế hệ đi trước.

Là một người trẻ yêu lịch sử, em vô cùng xúc động khi nghe câu chuyện về cuộc đời người lính ấy. Ông không phải là nhân vật trong sách giáo khoa hay một vị tướng nổi tiếng. Ông chỉ là một người lính bình dị trong hàng triệu người lính Việt Nam. Nhưng chính những con người bình dị ấy đã làm nên những trang sử hào hùng của dân tộc.

Câu chuyện của ông giúp em hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình. Những điều tưởng chừng bình thường như được đến trường, được sống trong một đất nước độc lập, được vui chơi cùng bạn bè đều là thành quả của biết bao sự hy sinh. Vì thế, thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã cống hiến cho Tổ quốc và nỗ lực học tập, rèn luyện để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.

“Bước chân trên đường Trường Sơn” không chỉ là hành trình của riêng một người lính mà còn là biểu tượng cho cả một thế hệ đã hiến dâng tuổi xuân cho đất nước. Từ những cánh rừng Trường Sơn năm nào đến lễ kỷ niệm 50 năm thống nhất đất nước hôm nay là hành trình dài của lòng yêu nước, của niềm tin và sự cống hiến. Những bước chân ấy đã đi qua chiến tranh để mang lại hòa bình. Những bước chân ấy đã vượt qua gian khổ để bảo vệ độc lập dân tộc. Và những bước chân ấy sẽ mãi là nguồn cảm hứng cho thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay và mai sau. Mỗi khi nhắc đến những người lính đã đi qua ba cuộc chiến, em lại nghĩ đến hình ảnh người cựu chiến binh quê Nghệ An với mái tóc bạc, ánh mắt hiền từ nhưng vẫn ánh lên niềm tự hào. Đó là hình ảnh đẹp nhất của một thế hệ anh hùng – thế hệ đã viết nên những trang sử vàng cho dân tộc Việt Nam bằng chính cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn