BƯỚC CHÂN TRÊN MÌN – ĐỔI LẤY MỘT MẢNH ĐẤT BÌNH YÊN
BƯỚC CHÂN TRÊN MÌN – ĐỔI LẤY MỘT MẢNH ĐẤT BÌNH YÊN
BƯỚC CHÂN TRÊN MÌN – ĐỔI LẤY MỘT MẢNH ĐẤT BÌNH YÊN
Tháng 6/1993, anh Hoàng Văn Chương hăng hái tham gia nhập ngũ, đến năm Năm 1995, anh là chiến sĩ Đại đội C20 trinh sát, làm nhiệm vụ rà phá bom mìn tại Thanh Thủy – Vị Xuyên , nơi chiến tranh đã lùi xa nhưng cái chết vẫn ẩn dưới từng tấc đất.
Nhiệm vụ của anh và đồng đội là dò mìn từ đồi cây ngái vào sâu đến km23 Vị Xuyên, để bàn giao lại đất sạch cho nhân dân yên tâm khai hoang, phát triển kinh tế.
Trước ngày tai nạn, anh từng hai lần thoát chết khi mìn đã kích nổ nhưng không phát nổ hoàn toàn. Nguy hiểm luôn ở rất gần, nhưng nhiệm vụ chưa xong thì không ai cho phép mình dừng lại.
Ngày 24 tháng 12 năm 1995, ngày mà anh không bao giờ quên. Sau khi cùng 2 đồng đội vượt qua một con hào nằm giữa khu vực biên giới Việt Nam – Trung Quốc, cả tổ ngồi nghỉ chốc lát. Nghĩ đến phần việc còn dang dở, mọi người quyết định tiếp tục rà nốt để kịp nghiệm thu. Và rồi, trong khoảnh khắc định mệnh ấy, anh giẫm phải mìn. Một tiếng nổ dữ dội xé toạc không gian núi rừng.Vụ nổ khiến ba người bị thương:
Anh Hoàng Văn Chương bị thương nặng ở chân, buộc phải cắt bỏ khớp từ đầu gối xuống bên dưới.
Anh Đại (quê Bắc Quang) bị tổn thương ở mắt.
Anh Phong cũng bị thương ở mắt.
Giữa ranh giới sống – chết, tình đồng đội lại một lần nữa tỏa sáng. Đồng chí Nhiêntổ trinh sát đi cùng nhóm khác trong tổ sau khi nghe tiếng nổ đã không quản hiểm nguy, lao tới băng bó, garô vết thương, rồitrực tiếp cõng anh Chương từ trên đồi xuống đường để kịp thời đưa đi cấp cứu. Sau đó là hành trình điều trị dài ngày: Cấp cứu ban đầu tại Bệnh viện Hà Giang (Viện 40) sau đó anh được Chuyển xuống Bệnh viện 109 và điều dưỡng, phục hồi tại Bệnh viện 305
Sau khi điều trị ổn định, anh trở về đơn vị cũ tiếp tục điều trị và thực hiện các nhiệm vụ thêm một thời gian rồi xuất ngũ năm 1998. Tai nạn xảy ra trong thời bình, nhưng đó là sự hy sinh thầm lặng của người lính khi thực hiện nhiệm vụ còn sót lại sau chiến tranh. Hiện nay, anh là thương binh hạng 3/4, tỷ lệ thương tật 55%, và luôn nhận được sự quan tâm của Đảng, Nhà nước thông qua các chế độ chính sách dành cho người có công.
Chiến tranh đã qua từ lâu, nhưng những “mảnh sành” – bom mìn – vẫn nằm đó, sẵn sàng gây thương vong bất cứ lúc nào. Những đồng chí đang thực hiện nhiệm vụ của người lính, người bộ đội cụ Hồ họ chấp nhận bước vào hiểm nguy để trả lại cho nhân dân một mảnh đất sạch, an toàn, nơi có thể gieo hạt giống, dựng nhà và nuôi dưỡng tương lai.
Câu chuyện của anh Hoàng Văn Chương, thương binh hạng 3/4, hiện đang sinh sống tại thôn Bản Rịa, xã Yên Thành, không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là lời nhắc nhở lặng lẽ nhưng sâu sắc: "Hòa bình hôm nay được xây nên từ những hy sinh âm thầm mà không phải ai cũng nhìn thấy"



