Cựu chiến binh

Bước chân trở lại chiến trường

Sau những ngày được về thăm gia đình, tôi lại khoác ba lô trở về đơn vị. Đó là một buổi sáng mà tôi nhớ mãi. Mẹ đứng ở đầu làng tiễn tôi. Trong chiếc túi nhỏ mẹ chuẩn bị có ít lương thực và vài món đồ quê nhà. Mẹ chẳng dặn điều gì lớn lao, chỉ nói:

Nghệ An26/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bước chân trở lại chiến trường

Sau những ngày được về thăm gia đình, tôi lại khoác ba lô trở về đơn vị. Đó là một buổi sáng mà tôi nhớ mãi.

Mẹ đứng ở đầu làng tiễn tôi. Trong chiếc túi nhỏ mẹ chuẩn bị có ít lương thực và vài món đồ quê nhà. Mẹ chẳng dặn điều gì lớn lao, chỉ nói:

— Đi đường cẩn thận con nhé. Khi nào có dịp thì về.

Tôi gật đầu rồi bước đi.

Con đường làng hôm ấy vẫn quen thuộc như bao năm, nhưng mỗi bước chân đưa tôi xa quê lại khiến lòng nặng trĩu. Tôi ngoái nhìn lần cuối mái nhà, hàng cây và bóng mẹ đang đứng phía sau.

Rồi tôi quay đi.

Phía trước là đơn vị.

Phía trước nữa là chiến trường.

Khi đến nơi tập kết, tôi gặp lại những người đồng đội. Người hỏi thăm gia đình, người giúp tôi sắp xếp hành trang.

Một đồng chí cười:

— Về nhà có vui không?

Tôi đáp:

— Vui lắm. Nhưng thời gian trôi nhanh quá.

Anh gật đầu:

— Ai cũng mong được ở nhà lâu hơn.

Chúng tôi hiểu nhau mà không cần nói thêm.

Buổi chiều, đơn vị nhận nhiệm vụ mới. Không khí lập tức trở nên khẩn trương. Mỗi người kiểm tra lại trang bị, chuẩn bị hành quân.

Tôi ngồi một góc, lấy lá thư mẹ gửi ra đọc lần nữa.

Chỉ vài dòng:

“Con đi giữ gìn sức khỏe. Mẹ ở nhà vẫn khỏe. Đừng lo cho mẹ.”

Tôi gấp lá thư lại, đặt vào túi áo.

Rồi đứng dậy.

Đó là khoảnh khắc tôi cảm nhận rõ nhất sự thay đổi trong lòng mình.

Mới hôm qua tôi còn là người con trở về bên mái nhà.

Hôm nay, tôi lại là người lính chuẩn bị bước vào một chặng đường mới.

Nỗi nhớ vẫn còn nguyên.

Nhưng nhiệm vụ cũng đang chờ.

Đoàn quân bắt đầu lên đường khi trời vừa tối.

Những bước chân nối nhau trên con đường rừng.

Không ai nói lớn.

Mỗi người đều tập trung vào nhiệm vụ.

Tôi đi giữa những người đồng đội, nghe tiếng lá cây xào xạc dưới chân. Trong bóng tối, tôi bất chợt nhớ đến con đường làng.

Tôi nhớ mẹ.

Nhưng lần này, nỗi nhớ không khiến tôi muốn dừng lại.

Nó khiến tôi tự nhủ phải cố gắng hơn.

Bởi tôi biết mình đang đi để bảo vệ quê hương mà mẹ và gia đình đang sống.

Sau nhiều giờ hành quân, đơn vị đến vị trí được giao.

Chúng tôi nhanh chóng ổn định đội hình và chuẩn bị công việc.

Một đồng đội ngồi cạnh tôi nói nhỏ:

— Lại bắt đầu rồi.

Tôi cười:

— Ừ, lại bắt đầu.

Đó là những năm tháng mà chúng tôi đã quen với việc lên đường.

Mỗi lần trở lại đơn vị là một lần học cách gác nỗi nhớ sang một bên để hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng chúng tôi không bao giờ quên quê nhà.

Những lá thư, những kỷ vật nhỏ, những lời dặn của mẹ luôn ở trong ba lô hoặc trong túi áo.

Chúng đi cùng chúng tôi trên từng chặng đường.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở lại quê.

Tôi bước trên con đường làng năm xưa.

Những bước chân ngày ấy từng đưa tôi rời xa gia đình, nay lại đưa tôi trở về.

Tôi đứng trước sân nhà, nhìn mẹ.

Mái tóc mẹ đã bạc.

Tôi không nói được nhiều.

Mẹ chỉ nắm lấy tay tôi và bảo:

— Cuối cùng con cũng về.

Tôi gật đầu.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng mọi bước chân của người lính năm xưa đều hướng về một nơi: quê hương và ngày đoàn tụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn