BƯỚC CHÂN TRỞ VỀ ĐẰNG TRUNG
Năm 1978, sau khi hoàn thành nghĩa vụ, tôi trở về thôn Đằng Trung, bước chân vào cổng nhà, mẹ chạy ra ôm chặt tôi, khóc không nói nên lời, cha đứng bên cạnh, mắt ướt nhưng mỉm cười tự hào. Hàng xóm đến thăm, hỏi han, chia sẻ, tôi thấy lòng ấm áp như được trở về nơi bình yên nhất. Tôi được nhận nhiều phần thưởng, giấy khen, nhưng điều tôi vui nhất là được trở về, được nhìn thấy quê hương, được sống bên gia đình. Cuộc sống sau hòa bình còn nhiều khó khăn, lương thực thiếu thốn, nhà cửa cũ kỹ, đồng ruộng cần cải tạo, nhưng không ai than vãn, mọi người đều cố gắng xây dựng lại từ đầu. Tôi tham gia hội cựu chiến binh xã, cùng mọi người vận động nhân dân cải tạo đất đai, mở đường, đắp đê, xây dựng nhà cửa, hướng dẫn thanh niên yêu nước, đoàn kết, góp phần phát triển kinh tế địa phương. Tôi thường nói với mọi người: “Chiến tranh đã kết thúc, nhưng cuộc chiến xây dựng quê hương mới bắt đầu, chúng ta cần tiếp tục đoàn kết, cần cù, biến nỗi nhớ thành hành động, xây dựng Đằng Trung ngày càng tươi đẹp”.



