Bước chân trong đêm không tiếng
Trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, từ 1948 đến 1954, vùng quê Tiên Sơn trở thành nơi có nhiều hoạt động bí mật của cách mạng. Giữa bối cảnh ấy, có một người thanh niên làm nhiệm vụ dẫn đường cho cán bộ qua những con đường làng chằng chịt.
Ban ngày, anh vẫn là một người nông dân bình thường, ra đồng cày cấy, sống giản dị như bao người khác. Nhưng khi màn đêm buông xuống, anh lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ. Những bước chân của anh nhẹ nhàng, không gây tiếng động, len lỏi qua từng lối mòn, từng bụi tre, dẫn cán bộ đi qua những khu vực nguy hiểm.
Có những đêm mưa gió, đường trơn trượt, nhưng anh vẫn kiên trì. Có khi phải dừng lại hàng giờ để quan sát, tránh sự phát hiện của địch. Anh hiểu rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm cho nhiều người.
Công việc của anh không có ánh hào quang, nhưng lại vô cùng quan trọng. Những “bước chân trong đêm không tiếng” ấy đã góp phần nối liền các cơ sở cách mạng, giữ cho phong trào kháng chiến không bị gián đoạn.



