“Bước chân tuổi mười chín trên tuyến lửa Trường Sơn”
Đêm ấy, tôi tròn mười chín tuổi, khoác trên vai chiếc ba lô sờn cũ và đứng vào hàng ngũ thanh niên xung phong giữa rừng Trường Sơn mịt mù bom đạn. Tôi là một nữ giao liên, công việc mỗi ngày là băng rừng, vượt suối, đưa thư, dẫn đường cho bộ đội ra tiền tuyến, nhiều khi chỉ cách cái chết một bước chân. Có những đêm mưa rừng xối xả, pháo sáng quét trắng bầu trời, tôi và đồng đội phải áp mình xuống đất, tim đập thình thịch nhưng bàn tay vẫn siết chặt túi tài liệu trước ngực, bởi tôi hiểu từng tờ g
Đêm ấy, tôi tròn mười chín tuổi, khoác trên vai chiếc ba lô sờn cũ và đứng vào hàng ngũ thanh niên xung phong giữa rừng Trường Sơn mịt mù bom đạn. Tôi là một nữ giao liên, công việc mỗi ngày là băng rừng, vượt suối, đưa thư, dẫn đường cho bộ đội ra tiền tuyến, nhiều khi chỉ cách cái chết một bước chân. Có những đêm mưa rừng xối xả, pháo sáng quét trắng bầu trời, tôi và đồng đội phải áp mình xuống đất, tim đập thình thịch nhưng bàn tay vẫn siết chặt túi tài liệu trước ngực, bởi tôi hiểu từng tờ giấy ấy là mệnh lệnh, là sinh mạng của cả một đơn vị phía trước. Chúng tôi ăn vội nắm cơm muối vừng, ngủ chập chờn trong hầm chữ A, lấy tiếng hát át đi nỗi sợ, lấy niềm tin vào ngày đất nước thống nhất làm điểm tựa để bước tiếp. Tôi đã chứng kiến bạn mình mãi mãi nằm lại bên con dốc quen, tuổi xuân dừng lại giữa “thời hoa lửa”, nhưng chưa một ai quay lưng hay chùn bước. Bởi trong tim chúng tôi khi ấy chỉ có một điều giản dị mà thiêng liêng: nếu Tổ quốc cần, tuổi trẻ sẵn sàng hiến dâng trọn vẹn, để hôm nay đất nước được bình yên, để thế hệ sau được sống, học tập và ước mơ trong hòa bình.



