Bước chân vào Trường Sơn khói lửa
"Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước / Mà lòng phơi phới dậy tương lai."
Như bao chàng trai, cô gái miền Bắc ngày ấy, con đường ra trận của chiến sĩ Quản Văn Cường bắt đầu từ những chặng hành quân vượt núi đèo Trường Sơn. Chiếc ba lô con cóc nặng trĩu trên vai chứa đựng không chỉ tư trang, mà còn là nỗi nhớ nhà và lý tưởng giải phóng miền Nam.
Chiến trường chờ đón người lính trẻ bằng những trận mưa rừng xối xả, những cơn sốt rét run người, và cả những trận bom B52 cày xới nát cả núi đồi. Trong lửa đạn, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như sợi chỉ. Nhưng cũng chính nơi "chảo lửa" ấy, chất thép của người lính Đất Tổ được tôi luyện. Quản Văn Cường cùng đồng đội đã chia nhau từng vắt cơm, từng ngụm nước suối, nhường nhau chỗ nằm khô ráo dưới giao thông hào. Tình đồng chí, đồng đội trở thành ngọn lửa ấm áp nhất, thắp sáng những đêm hành quân tối tăm mù mịt.



