Cựu chiến binh

Bước chân vào tuyến 1 ký ức D6 – E244 – F323

Giữa năm 1984, vừa tốt nghiệp Trường Sĩ quan Hậu cần, tôi nhận quyết định điều về Sư đoàn 323, đóng quân tại khu Quảng Ninh cũ. Những ngày đầu đặt chân về sư đoàn, tôi nghĩ đơn giản rằng mình sẽ công tác tại đây một thời gian, làm quen địa bàn, quen nếp đơn vị trước khi đi xa. Là một sĩ quan trẻ vừa ra trường, trong tôi vẫn còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng cũng thấp thoáng niềm háo hức của tuổi trẻ.

TP. Hồ Chí Minh07/01/2026Nguyễn Minh Nguyệt (Phường Thủ Dầu Một)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa năm 1984, vừa tốt nghiệp Trường Sĩ quan Hậu cần, tôi nhận quyết định điều về Sư đoàn 323, đóng quân tại khu Quảng Ninh cũ. Những ngày đầu đặt chân về sư đoàn, tôi nghĩ đơn giản rằng mình sẽ công tác tại đây một thời gian, làm quen địa bàn, quen nếp đơn vị trước khi đi xa. Là một sĩ quan trẻ vừa ra trường, trong tôi vẫn còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng cũng thấp thoáng niềm háo hức của tuổi trẻ.

Thế nhưng, chỉ vài hôm sau, một quyết định mới đã đặt tôi vào hành trình không thể nào ngờ tới.

Tôi được điều về Trung đoàn 244. Anh trợ lý Bộ Sư đoàn nói với tôi: “Vào E244 là đơn vị sát biên đấy. Lát nữa có xe chở gạo của trung đoàn, cậu đi nhờ theo vào đơn vị.”

Chiếc xe vượt dốc, trước mắt tôi mở ra một thung lũng rộng lớn chìm trong sương mờ. Anh lái xe vừa cười vừa nói: “Đơn vị mình đấy cậu. Mà được ở đây là còn đỡ, nhiều người còn phải vào D6 – đi hơn 20 cây số đường rừng cơ.”

Nghe đến đó, tôi chỉ biết thầm niệm, mong sao được ở trung đoàn một thời gian cho quen việc.

Xe dừng trước cổng E. Anh lái xe chúc tôi một câu ngắn gọn: “Chúc cậu may mắn nhé!”

Bước vào phòng cán bộ, tôi vừa đưa quyết định ra thì đã nghe các anh bàn bạc: “D5 hay D6 đấy thôi… D6 đang cần gấp.”

Tim tôi chùng xuống. Chỉ ít phút sau, tôi được phân công làm Trợ lý Hậu cần D6. Sáu hôm nghỉ tạm tại nhà khách ngoài cổng, hôm sau có xe gạo vào D6 thì đi.

Hôm ấy trời mưa lất phất. Vẫn chiếc xe cũ, vẫn con đường rừng lầy lội, mịt mù. Xe lùi dần vào sâu trong rừng, lòng tôi không tránh khỏi cảm giác bất an — có lẽ là cảm giác run nhất trong đời một sĩ quan trẻ.

D6 khi ấy là một tiểu đoàn tuyến 1, bám sát biên giới, ngày đêm phục kích, rình rập. Mọi thứ ở đây khắc nghiệt hơn rất nhiều so với những gì tôi từng hình dung trong giảng đường.

Tôi nhớ mãi một lần đi kiểm tra đơn vị, suýt nữa thì vấp phải bãi mìn do chính đơn vị mình cài. Chỉ cần thêm một bước nữa thôi, có lẽ tôi đã nằm lại nơi rừng núi ấy. Anh em đi cùng kéo tôi lại, chỉ nói ngắn gọn: “May cho anh đấy!”

Tôi đứng lặng, nghe rõ từng nhịp tim mình đập.

Thế nhưng, chính nơi khắc nghiệt ấy lại trở thành nơi tôi gắn bó nhất. Ba năm ở D6, tôi hiểu thế nào là tình đồng đội — những bữa cơm vội trong tiếng cười, những cái bắt tay chắc nịch giữa giá lạnh biên cương, những đêm trắng bên nhau không lời than thở.

Sau ba năm, tôi có quyết định điều lên Ban Hậu cần Trung đoàn. Lạ thay, tôi lại không muốn rời D6.

Có những nơi, khi đặt chân đến, ta sợ hãi nhất. Nhưng rồi chính nơi ấy lại trở thành nơi ta nhớ nhất suốt cuộc đời.

Với tôi, nơi ấy là D6.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn