Cựu Thanh niên xung phong

BUỘC LẠI CÂY CẦU

Tuyên Quang18/08/2026Xã Lâm Bình (Đoàn xã Lâm Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BUỘC LẠI CÂY CẦU

Nguyễn Thị Minh nhớ một lần bắc cầu không phải vì cây cầu ấy dài hay đẹp, mà vì nó đã làm mọi người phải làm đi làm lại đến mấy lần.

Đoạn đường hôm ấy gặp một con suối. Nước không quá sâu nhưng bờ bên kia cách một khoảng, muốn đi qua phải có cầu tạm.

Mọi người tìm cây, chặt những thân vừa đủ dài rồi khiêng về. Công việc của phụ nữ cũng không nhẹ hơn. Người thì kéo dây, người lấy cành cây, người gom vật liệu, người cùng đàn ông giữ và đặt từng thân cây xuống.

Khi cây đầu tiên được đặt qua suối, ai cũng nghĩ chỉ cần buộc thêm vài chỗ là xong.

Nhưng thử đi lên mới biết cầu rung.

Một người vừa bước được vài bước thì dừng lại.

– Không được. Nó lắc quá.

Mọi người nhìn nhau.

Thế là lại tháo ra.

Thân cây được nhấc lên, chỉnh lại vị trí. Chỗ buộc chưa chặt thì buộc thêm. Chỗ kê thấp thì tìm đá chèn vào.

Chẳng ai than phiền.

Làm cầu tạm không giống làm những công trình kiên cố. Có gì dùng nấy. Một đoạn dây, một cành cây, một hòn đá tìm được bên suối, thứ nào tận dụng được đều phải tận dụng.

Bà Minh nhớ lúc ấy tay mình bị dây cứa đỏ cả lòng bàn tay.

Dây thô, kéo mạnh một cái là rát buốt.

Một người nhìn thấy liền bảo:

– Để tôi buộc cho.

Bà Minh không chịu:

– Tôi làm được.

Người kia cười:

– Làm được thì làm chung.

Thế là hai người cùng giữ dây.

Một người kéo.

Một người buộc.

Buộc xong lại kiểm tra.

Chỗ nào chưa chắc lại tháo ra làm lại.

Đến lần thử thứ hai, cây cầu vẫn rung nhưng đã chắc hơn.

Mọi người lại đứng hai bên nhìn người đầu tiên bước qua.

Đi được đến giữa cầu, người ấy quay lại:

– Được rồi!

Lúc đó mọi người mới cười.

Có người còn đùa:

– Ai đi trước thì nhớ đi chậm thôi, đừng làm cầu sợ.

Mấy người phụ nữ đứng bên bờ cũng cười theo.

Những phút như vậy không nhiều, nhưng bà Minh nhớ rất lâu.

Bởi trong những ngày làm việc, có lúc người ta mệt đến mức chẳng muốn nói chuyện. Nhưng chỉ cần một câu đùa, một người đưa tay giúp một việc nhỏ, không khí lại nhẹ đi.

Cây cầu sau đó được dùng để mọi người qua lại.

Có lẽ nó chỉ tồn tại một thời gian rồi được thay bằng một cách đi khác.

Nhưng bà Minh vẫn nhớ bàn tay mình ngày ấy, nhớ sợi dây thô ráp và nhớ cảnh mọi người đứng quanh con suối, người giữ cây, người buộc dây, người chèn đá.

Không ai làm riêng phần mình rồi bỏ đi.

Cây cầu chỉ chắc khi tất cả cùng góp sức.

Về sau, mỗi khi nhìn một cây cầu nhỏ bắc qua suối, bà Minh thường nhớ lại chuyện cũ.

Bà không nhớ mình đã buộc bao nhiêu nút dây.

Chỉ nhớ một điều rất rõ: ngày ấy, nếu một người làm không được thì người khác cùng làm.

Cây cầu được bắc qua con nước.

Còn những người cùng làm cây cầu ấy cũng từ đó mà gần nhau hơn.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn