BƯỚC PHÁT TRIỂN MỚi CỦA CUỘC KHÁNG CHIẾN (1951 - 1952)
Vào đầu năm 1951, do tác động thuận lợi của phong trào cách mạng cả nước, cuộc kháng chiến chống Pháp của nhân dân Tiền Giang có những bước phát triển mới.
Theo chủ trương của Trung ương, các tỉnh Mỹ Tho, Gò Công và Tân An được hợp nhất lại thành tỉnh Mỹ Tho thuộc Phân liên khu miền Đông, nhằm tạo thế liên hoàn và sức mạnh cho các chiến trường kế cận nhau. Từ đó, chính quyền các cấp, nhất là cấp huyện, không ngừng được kiện toàn để đủ sức làm tròn nhiệm vụ chỉ huy cuộc kháng chiến ở các địa phương. Đội ngũ cán bộ được sắp xếp lại theo tinh thần gọn nhẹ và hướng về cơ sở. Mặt trận Liên Việt tỉnh được ra đời trên cơ sở thống nhất Mặt trận Việt Minh và Hội Liên Việt tỉnh. Qua đó, khối đại đoàn kết toàn dân được mở rộng và tăng cường, góp phần thúc đẩy cuộc kháng chiến phát triển, đánh bại âm mưu chia rẽ dân tộc và tôn giáo của địch.
Lực lượng vũ trang của tỉnh trưởng thành nhanh chóng. Cấp tỉnh có tiểu đoàn chủ lực (Tiểu đoàn 309), cấp huyện có đại đội địa phương quân. Ngoài ra, các đơn vị binh chủng đặc biệt cũng được thành lập như phân đội đặc công thủy, bộ, đại đội công binh, đội vũ trang tuyên truyền của các huyện và ban đô thị của các thị xã, thị trấn. Hệ thống trường quân sự từ tỉnh xuống huyện được củng cố, đảm bảo việc đào tạo, huấn luyện, bồi dưỡng chính trị và kiến thức quân sự cho cán bộ, chiến sĩ. Phong trào " Rèn cán, chỉnh quân" được đẩy mạnh. Với tinh thần kiên quyết tiến công địch, lực lượng vũ trang tỉnh nhà đã tiến hành hàng loạt cuộc tiến công lớn và thu được những chiến công vang dội.
Trong tháng 5 và 6/1951, ta đánh chìm 19 tàu chiến, diệt 1.000 tên địch và bắt sống khoảng 1.000 tên. Ngày 04/9/1951, đặc công ta đột nhập vào thị trấn Cái Bè, thiêu hủy 1.000 tấn đạn, 164.000 lít xăng, 2 xe vận tải, diệt trên 100 tên địch. Ngày 17/6/1952, bộ đội tỉnh luồn sâu vào vùng địch tạm chiếm, tấn công Trường Hạ sĩ quan ở Bình Đức (Châu Thành), diệt và bắt sông 150 tên, thu 150 súng và hàng nghìn viên đạn,...
Bên cạnh đó, ta đã phát hiện và phá tan nhiều ổ gián điệp của địch cũng như làm thất bại âm mưu bạo loạn của bọn đội lốt đạo Cao Đài, Hòa Hảo và Đảng Đại Việt phản động.
Trên mặt trận kinh tế, nhờ có chính sách ruộng đất và chính sách thuế nông nghiệp đúng đắn, nên đời sống của nông dân từng bước được cải thiện. Qua đó, nông dân có điều kiện đóng góp nhân lực và vật lực ngày càng nhiều hơn cho kháng chiến. Phong trào tăng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm được nhân dân hưởng ứng nhiệt liệt. Do đó, mặc dù cuối năm 1951, tỉnh bị lụt to, nhưng cuộc sống của nhân dân và bộ đội vẫn được ổn định. Nông dân còn được chính quyền cách mạng cho vay vốn để đầu tư cho sản xuất. Cuộc đấu tranh kinh tế với địch diễn ra rất quyết liệt, cuối cùng phần thắng đã thuộc về cách mạng. Nền kinh tế kháng chiến của tỉnh đã có sự phát triển vững chắc. Đặc biệt, nhân dân ở trong vùng địch tạm chiếm đã tích cực đóng góp lương thực, tiền bạc, thuốc men,... cho kháng chiến.
Về lĩnh vực văn hóa - xã hội, cuộc vận động thực hiện nếp sống mới ở vùng căn cứ tiếp tục được đẩy mạnh. Phong trào sáng tác văn học - nghệ thuật và học tập văn hóa trở nên rất sôi nổi.
Ở vùng địch tạm chiếm, các phong trào bãi khóa, bãi thị, bãi công, ủng hộ kháng chiến, chống bắt lính, binh vận,... ngày càng dâng cao làm cho hậu phương của địch thêm rối loạn.



