Cựu chiến binh

Bước qua chiến trường để trở thành điểm tựa của đồng đội

Ông Võ Văn Nhựt – người con của Phước Hậu – đã bước vào quân ngũ khi mới 18 tuổi, mang trên mình nhiệm vụ của một trinh sát trẻ trên tuyến chiến trường K. Từ A trưởng trinh sát, A trưởng vệ binh đến cán bộ chính trị và trung đội trưởng bộ binh, ông đã trải qua những năm tháng gian khổ nhưng đầy kiêu hãnh của thế hệ đi trước. Dù mang bệnh mãn tính về máu và trải qua nhiều thăng trầm, ông vẫn luôn giữ tinh thần bền bỉ, trách nhiệm và nghĩa tình trong suốt thời gian công tác cũng như khi trở về đời

Vĩnh Long21/11/2025Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phước Hanh B – một góc nhỏ bình yên của phường Phước Hậu hôm nay – là nơi người cựu chiến binh Võ Văn Nhựt chọn làm nơi dừng chân sau nửa đời sống giữa bom đạn và nghĩa tình đồng đội. Nhìn dáng ông trầm tĩnh bên hiên nhà, ít ai nghĩ rằng người đàn ông hiền hòa ấy từng có những năm tháng tuổi trẻ cháy bỏng trên chiến trường K với vai trò trinh sát, vệ binh và người chỉ huy bộ đội đầy bản lĩnh.

Ông Nhựt sinh ngày 10/01/1960, lớn lên trên vùng quê giàu truyền thống cách mạng của xã Phước Hậu, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long. Những năm cuối thập niên 70, khi chiến tranh vẫn còn kéo dài với nhiều mất mát, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc luôn vang lên trong trái tim người thanh niên vừa tròn mười tám tuổi. Và thế là tháng 9 năm 1978, ông lên đường nhập ngũ, mang theo sự hồn nhiên của tuổi trẻ nhưng cũng đầy quyết tâm của người con đất Việt.

Tuổi 18 – Năm tháng trinh sát giữa rừng sâu lửa đạn

Trong môi trường quân ngũ, Nhựt nhanh chóng bộc lộ khả năng quan sát, sự bình tĩnh và sức chịu đựng – phẩm chất quan trọng của một chiến sĩ trinh sát. Chỉ ít lâu sau, ông được giao nhiệm vụ A trưởng trinh sát Đoàn 978. Những đêm hành quân xuyên rừng, bước chân nhẹ như tiếng lá, ánh mắt không rời từng cánh rừng, từng vệt đất mới xới – đó là những kỷ niệm mà đến nay ông vẫn nhớ như in.

Ông kể rằng có những hôm cả đơn vị chỉ ăn nắm cơm khô, uống nước suối rồi tiếp tục dò đường cho bộ đội phía sau. Gian khổ, hiểm nguy, đối mặt với cái chết từng phút, nhưng chưa bao giờ ông lùi bước. “Còn đồng đội bên cạnh, tôi không được phép sợ”, ông thường nói vậy.

Chuyên gia Quân sự – Trọng trách vượt tầm của người lính trẻ

Từ tháng 10/1979 đến 12/1980, ông được phân công làm A trưởng vệ binh E59, đồng thời là Chuyên gia Quân sự của Bộ Quốc phòng trên chiến trường K. Ít ai ngờ một chàng trai tuổi đôi mươi lại được giao nhiệm vụ nặng nề như thế: hướng dẫn, hỗ trợ lực lượng bạn, bảo vệ khu vực chiến lược, xử lý những tình huống phức tạp.

Chiến trường K những năm ấy đầy bom đạn, thiếu thốn và nguy hiểm. Nhưng những người lính Việt Nam, trong đó có ông Nhựt, vẫn luôn giữ trọn nghĩa tình quốc tế cao cả. Không chỉ chiến đấu, họ còn giúp dân dựng lại nhà cửa, chăm lo từng bữa cơm cho trẻ nhỏ, cứu thương, dựng bệnh xá dã chiến… Những hình ảnh giản dị ấy là minh chứng cho tinh thần nhân văn xuyên suốt của quân đội ta.

Trở lại chiến trường – và những năm tháng của người chỉ huy

Những năm 1985 – 1988, ông tiếp tục trở lại chiến trường K với nhiệm vụ mới: Nhân viên Chính trị D trưởng rồi Trung đội trưởng bộ binh D1 Đoàn 9901, Quân khu 9. Đây là thời điểm mà ông Nhựt không chỉ chiến đấu, mà còn gánh trên vai trách nhiệm xây dựng tinh thần cho anh em.

Ông chăm lo từng bộ quân trang, từng bữa ăn của chiến sĩ; đêm xuống lại ghi chép công tác, động viên chiến sĩ trẻ mới vào trận. Những lá thư ông viết thay cho đồng đội gửi về quê – để cha mẹ yên lòng, để người vợ trẻ biết chồng mình vẫn bình an – cho đến giờ nhiều gia đình vẫn còn giữ.

Một lần, trong trận hành quân dài ngày, một chiến sĩ trẻ ngất vì kiệt sức. Ông Nhựt đã cõng cậu suốt gần bốn cây số giữa rừng. “Thương nhau như ruột thịt, nên tôi làm được”, ông chỉ nói đơn giản vậy.

Cuộc chiến âm thầm sau chiến tranh – đấu tranh với bệnh tật

Thời gian và khắc nghiệt của chiến trường đã để lại trong ông một chứng bệnh mãn tính về máu – căn bệnh theo ông đến tận hôm nay. Nhưng suốt những năm tháng công tác và cả khi trở về đời thường, ông chưa bao giờ lấy sức khỏe làm lý do để từ bỏ trách nhiệm.

Nhà nước đã ghi nhận những cống hiến của ông bằng Huy chương Chiến công hạng Ba, Huy chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba, cùng nhiều bằng khen và giấy khen các loại. Nhưng ông nói, điều quý nhất chính là tình đồng đội – tình người – mà chiến tranh đã hun đúc nên.

Người cựu chiến binh mẫu mực giữa đời thường

Ngày 02/2020, ông nghỉ hưu. Từ năm 1995, ông đã trở thành hội viên Hội Cựu chiến binh, sinh hoạt tại Nhà máy thuốc lá Cửu Long, sau này về lại địa phương tiếp tục gắn bó với công tác Hội. Trong mọi hoạt động, ông luôn là người tiên phong, thẳng thắn, trách nhiệm.

Ở khu dân cư Phước Hanh B, ông được mọi người gọi bằng cái tên trìu mến: “chú Nhựt hiền mà cứng”. Hiền trong cách cư xử, lời nói; cứng trong bản lĩnh và sự kiên định của một người lính từng đi qua chiến tranh.

Những buổi họp tổ dân phố, chú luôn góp ý nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Những đoàn viên thanh niên trong phường thường tìm đến nhờ chú kể chuyện, để hiểu thêm thế nào là tinh thần người lính Cụ Hồ. Còn với gia đình, chú Nhựt là điểm tựa vững vàng, là người cha, người ông bao dung, thương con cháu bằng sự nghiêm khắc nhưng ấm áp.

Dấu chân của một người lính – và sự bình yên hôm nay

Giờ đây, cuộc sống nơi góc nhỏ Phước Hanh B đã yên bình hơn rất nhiều so với những năm tháng chiến tranh. Mỗi sáng, chú nhàn nhã tưới chậu kiểng trước sân; chiều xuống ngồi trò chuyện cùng hàng xóm. Nhưng dấu chân của một đời lính vẫn còn in đậm trong trái tim ông – lặng lẽ mà kiên cường.

Câu chuyện của chú Nhựt không ồn ào, không dữ dội, nhưng lấp lánh bản lĩnh và tình nghĩa. Đó là câu chuyện của một người đã sống trọn vẹn với Tổ quốc, với đồng đội, với nhân dân – từ nơi chiến trường K khốc liệt đến mái hiên bình yên của Phước Hậu hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn