BƯỚC VÀO CHIẾN TRƯỜNG KHE SANH – LAO BẢO
BƯỚC VÀO CHIẾN TRƯỜNG KHE SANH – LAO BẢO
BƯỚC VÀO CHIẾN TRƯỜNG KHE SANH – LAO BẢO
Năm 1968, sau khi gác lại bút nghiên, ông Ma Xuân Vạn cùng đồng đội lên đường vào chiến trường. Con đường hành quân đưa những người lính trẻ đi qua dãy Trường Sơn, tiến về phía Khe Sanh – Lao Bảo, nơi đang là một trong những chiến trường ác liệt nhất.
Khe Sanh – Lao Bảo – Làng Vây – Tà Cơn khi ấy không chỉ là những địa danh trên bản đồ. Đó là một khu vực chiến lược đặc biệt quan trọng, nơi diễn ra những cuộc đọ sức quyết liệt giữa các lực lượng trong năm 1968.
Làng Vây nằm trên tuyến Đường 9, gần Lao Bảo. Từ khu vực này, hệ thống đường sá và các vị trí quân sự nối liền với Khe Sanh, Tà Cơn, tạo thành một địa bàn có ý nghĩa chiến lược đặc biệt quan trọng ở phía Tây Quảng Trị.
Năm 1968, chiến trường Đường 9 – Khe Sanh liên tục diễn ra những trận đánh lớn, kéo dài trong nhiều tháng. Bom đạn dội xuống những cánh rừng Trường Sơn, những tuyến đường hành quân và các vị trí đóng quân. Mỗi cung đường đi qua đều có thể trở thành một thử thách sinh tử đối với người lính.
Với ông Vạn, đây cũng là lúc những điều từng được học trên sách vở, những suy nghĩ của một người thanh niên trước ngày lên đường, bắt đầu được thử thách bằng thực tế chiến trường.
Tuổi trẻ của ông từ đó gắn với những cung đường Trường Sơn, với Khe Sanh, Lao Bảo và những trận chiến nối tiếp nhau.
Một trận đánh kết thúc, người lính lại chuẩn bị cho một trận đánh mới. Một cung đường vừa vượt qua, phía trước lại là một trọng điểm khác.
Chiến trường không cho người lính nhiều thời gian để suy nghĩ về sự sống của riêng mình. Điều quan trọng nhất là giữ vững đội hình, hoàn thành nhiệm vụ và cùng đồng đội vượt qua những giờ phút khốc liệt.
Trong những ngày tháng ấy, ông Vạn cùng đồng đội đã trực tiếp trải qua hàng loạt trận chiến. Mỗi trận đánh để lại một dấu ấn riêng, có những ký ức mà nhiều năm sau vẫn không thể nào quên.
Có những người đồng đội cùng hành quân với ông rồi mãi mãi nằm lại.
Có những người trở về nhưng mang theo thương tích suốt cuộc đời.
Và cũng có những người may mắn sống sót, tiếp tục bước đi trên con đường quân ngũ.
Ông Vạn là một trong số những người đã trở về từ chiến trường ấy.
Nhưng chiến tranh đã để lại trong ông không chỉ những ký ức về bom đạn, mà còn là những bài học sâu sắc về tình đồng đội, ý chí, kỷ luật và trách nhiệm của người lính.
Chính từ những năm tháng chiến đấu thực tế ấy, người thanh niên gác bút nghiên năm 1968 từng bước trưởng thành trong quân ngũ. Sau này, ông tiếp tục được đào tạo tại các trường quân đội, từng bước đảm nhiệm những cương vị cao hơn.
Nhìn lại hành trình ấy, có thể thấy con đường binh nghiệp của ông Vạn bắt đầu từ một quyết định rất giản dị nhưng lớn lao: gác lại việc học để lên đường chiến đấu.
Và những bước chân đầu tiên của ông trong quân ngũ đã đi qua một trong những vùng chiến trường khốc liệt nhất năm 1968 – Khe Sanh, Lao Bảo, Làng Vây, Tà Cơn.
Đó là nơi tuổi trẻ của ông được tôi luyện bằng chiến tranh.
Đó cũng là nơi một người thanh niên bắt đầu trưởng thành thành một người lính thực thụ.
Để rồi nhiều năm sau, khi đã đi qua chiến tranh và tiếp tục sự nghiệp quân đội, ông vẫn mang theo những ký ức ấy như một phần không thể tách rời của cuộc đời mình.
Bởi có những con đường chỉ cần đi qua một lần cũng đủ để nhớ suốt đời. Và với thế hệ ông Vạn, con đường Trường Sơn đi qua Khe Sanh – Lao Bảo năm 1968 chính là một con đường như thế.



