Bài viết

Bước vào vùng đất lửa miền Nam kiên cường

Vượt qua dãy Trường Sơn, ngọn lửa yêu nước đổ về chiến trường miền Nam khốc liệt, nơi những dũng sĩ mở đường bẻ gãy những trận càn quy mô lớn của địch. Tại mặt trận Núi Thành (Quảng Nam) năm 1965, Trung đội trưởng Bùi Ngọc Đủ cùng tiểu đội 14 chiến sĩ của mình đã phải đối mặt với một đại đội lính thủy đánh bộ Mỹ tinh nhuệ đông gấp 20 lần. Giữa chiến hào sặc sụa mùi thuốc súng, anh Bùi Ngọc Đủ chạy dọc trận địa, vừa bắn trả vừa hô vang: "Còn một người, còn một khẩu súng là còn chiến đấu! Người Việt Nam không biết lùi bước!". Trận đánh "1 chọi 20" anh dũng ấy đã giành thắng lợi hoàn toàn, đập tan huyền thoại "bất khả chiến bại" của quân đội Mỹ và thổi bùng phong trào du kích trên khắp toàn miền.

Gia Lai08/08/2026Xã Mỏ Cày (Đoàn xã Mỏ Cày)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vượt qua dãy Trường Sơn, ngọn lửa yêu nước đổ về chiến trường miền Nam khốc liệt, nơi những dũng sĩ mở đường bẻ gãy những trận càn quy mô lớn của địch. Tại mặt trận Núi Thành (Quảng Nam) năm 1965, Trung đội trưởng Bùi Ngọc Đủ cùng tiểu đội 14 chiến sĩ của mình đã phải đối mặt với một đại đội lính thủy đánh bộ Mỹ tinh nhuệ đông gấp 20 lần. Giữa chiến hào sặc sụa mùi thuốc súng, anh Bùi Ngọc Đủ chạy dọc trận địa, vừa bắn trả vừa hô vang: "Còn một người, còn một khẩu súng là còn chiến đấu! Người Việt Nam không biết lùi bước!". Trận đánh "1 chọi 20" anh dũng ấy đã giành thắng lợi hoàn toàn, đập tan huyền thoại "bất khả chiến bại" của quân đội Mỹ và thổi bùng phong trào du kích trên khắp toàn miền.

Xuôi về mảnh đất miền Tây Nam Bộ sông nước, ngọn lửa kiên trung ấy lại được tiếp nối bởi một đóa hoa xuân con gái – nữ giao liên Lê Thị Hồng Gấm trên chiến trường Mỹ Tho. Trong một chuyến mở đường dẫn cán bộ vượt vành đai địch, chị và đồng đội bất ngờ bị máy bay trực thăng và bộ binh bao vây giữa đồng trống. Để bảo vệ an toàn cho đồng đội rút lui cùng tài liệu mật, người con gái 19 tuổi ấy đã dũng cảm đứng thẳng người giữa đồng, nổ súng đánh lạc hướng toàn bộ hỏa lực của địch về phía mình. Bị thương nặng, máu nhuộm đỏ vạt áo bà ba, chị vẫn kiên quyết chiến đấu đến viên đạn cuối cùng rồi bắn nát khẩu súng để không rơi vào tay giặc, gửi lại tuổi thanh xuân bên dòng sông Tiền lộng gió.

Cùng mang danh xưng kiên cường ấy, tại "Vùng đất lửa" Củ Chi, một Lê Thị Hồng Gấm khác của Đội nữ du kích Củ Chi lại viết nên câu chuyện về những "bông hồng thép" dưới chiến hào. Ban ngày chị là cô thôn nữ cắt cỏ nuôi bò bình dị, đêm xuống lại khoác súng carbine thoắt ẩn thoắt hiện dưới lòng đất. Trong một trận chống càn, một mình chị đã mưu trí di chuyển liên tục qua 3 ổ súng khác nhau, lừa địch rằng có cả một đại đội đang phòng ngự, một mình bẻ gãy 4 đợt tiến công của một đại đội Mỹ, chứng minh rằng khi lòng yêu nước trỗi dậy thì những người con gái chân yếu tay mềm cũng trở thành những chiến sĩ khiến quân thù khiếp sợ.

Mảnh đất Củ Chi không chỉ có những du kích anh hùng, mà dưới lòng địa đạo tối tăm, thiếu thốn ánh sáng và oxy, ngọn lửa của sự sống vẫn được thắp sáng bởi bàn tay của Bác sĩ Anh hùng Đặng Ngọc Đa. Giữa không gian chật hẹp, đất đá có thể sập xuống bất cứ lúc nào vì bom rung phía trên đầu, ông chính là "thần hộ mệnh" của hàng ngàn thương bệnh binh. Không có đèn mổ, ông dùng ánh sáng đèn pin, đèn dầu tự chế từ vỏ đạn; không có thuốc tê, ông dùng nước muối pha loãng để phẫu thuật cắt bỏ chi cho chiến sĩ. Nén những dòng nước mắt vào trong để cứu từng người đồng đội, đôi bàn tay của người bác sĩ ấy đã thắp lên ngọn lửa hy vọng, giúp các chiến sĩ vượt qua nỗi đau thể xác để tiếp tục bám trụ giữ vững quê hương.

Và trên toàn dải đất miền Nam, tại những vành đai sấm sét khốc liệt nhất từ Quảng Trị đến Thừa Thiên, người chỉ huy trẻ Trịnh Tố Tâm đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù, được mệnh danh là "Vua diệt Mỹ". Với tư duy quân sự nhạy bén, anh cùng đơn vị sáng tạo ra hàng chục cách đánh du kích mưu trí. Trong một trận đánh ác liệt năm 1968, dù bị thương gãy xương sườn, anh từ chối về tuyến sau, tự dùng băng gạc quấn chặt ngực để cố định xương, tiếp tục bò lên đỉnh đồi chỉ huy đơn vị bẻ gãy đợt phản công của cả một tiểu đoàn địch. Hình ảnh người chỉ huy máu loang lỗ khắp áo nhưng ánh mắt vẫn rực lửa chiến đấu đã trở thành biểu tượng tinh thần vô giá, đưa anh trở thành Anh hùng khi mới 26 tuổi với 53 huân, huy chương các loại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bước vào vùng đất lửa miền Nam kiên cường | Câu chuyện thời hoa lửa