“Buổi chia tay dưới gốc đa đầu làng”
Sáng hôm ấy, tôi khoác ba lô rời làng khi sương còn phủ mờ lối nhỏ, trước mắt là gốc đa đầu làng nơi bà con tiễn thanh niên lên đường nhập ngũ. Mẹ tôi đứng lặng, không khóc, chỉ dặn một câu ngắn gọn: “Đi cho tròn nghĩa nước con à”. Tôi hiểu lời dặn ấy nặng hơn bất cứ hành trang nào, theo tôi suốt những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường xa. Trong bom đạn ác liệt, mỗi khi nhớ quê, tôi lại hình dung buổi chia tay giản dị ấy để tự nhắc mình không được chùn bước. Gốc đa đầu làng không chỉ là nơi t
Sáng hôm ấy, tôi khoác ba lô rời làng khi sương còn phủ mờ lối nhỏ, trước mắt là gốc đa đầu làng nơi bà con tiễn thanh niên lên đường nhập ngũ. Mẹ tôi đứng lặng, không khóc, chỉ dặn một câu ngắn gọn: “Đi cho tròn nghĩa nước con à”. Tôi hiểu lời dặn ấy nặng hơn bất cứ hành trang nào, theo tôi suốt những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường xa. Trong bom đạn ác liệt, mỗi khi nhớ quê, tôi lại hình dung buổi chia tay giản dị ấy để tự nhắc mình không được chùn bước. Gốc đa đầu làng không chỉ là nơi tiễn đưa, mà trở thành điểm tựa tinh thần để một người lính trẻ vững vàng đi qua thời hoa lửa.



