Buổi chiều bên hiên nhà
Chiều hôm đó, anh ngồi trước hiên nhà khi nắng đã dịu dần.
Gió thổi nhẹ qua hàng cây, mang theo cảm giác dễ chịu.
Anh không làm gì, chỉ ngồi nhìn con đường trước mặt.
Thỉnh thoảng có vài người đi qua, chào nhau bằng những cái gật đầu quen thuộc.
Khung cảnh rất bình dị, nhưng lại khiến anh thấy lòng mình nhẹ nhàng.
Sau những ngày bận rộn, được ngồi yên như thế này là điều quý giá.
Anh nhận ra, không phải lúc nào cũng cần đi đâu xa.
Chỉ cần ở lại, quan sát và cảm nhận, cũng đủ để thấy cuộc sống ý nghĩa.


