Buổi Chiều Có Cầu Vồng
Trận mưa kéo dài suốt từ sáng. Đất trên sườn đồi nhão ra, dính chặt vào giày mỗi bước đi. Chúng tôi trú dưới những tấm bạt nhỏ, chờ trời tạnh để tiếp tục gia cố công sự.
Không ai thích mưa trong những ngày ấy. Mưa làm đường trơn, tầm nhìn kém, và mọi thứ trở nên nặng nề hơn.
Đến gần chiều, mưa ngớt dần. Mây xám rút đi từng mảng, để lộ bầu trời nhạt màu.
Rồi một người trong tổ bỗng chỉ tay về phía thung lũng:
“Nhìn kìa.”
Một dải cầu vồng mờ xuất hiện, vắt ngang từ sườn núi bên này sang sườn núi bên kia. Màu sắc nhạt nhưng rõ, như được vẽ bằng bút chì màu lên nền trời ướt.
Chúng tôi đứng nhìn rất lâu. Không ai nói gì, chỉ đứng im như sợ làm nó biến mất.
Anh Quân — người ít nói nhất tổ — bỗng cười:
“Ở nhà, cứ thấy cầu vồng là tụi trẻ con chạy ra hò hét.”
Tôi hỏi:
“Anh có con chưa?”
Anh lắc đầu:
“Chưa. Nhưng chắc sau này sẽ có.”
Câu nói ấy nhẹ như gió, nhưng khiến mọi người im lặng.
Chiều hôm đó, chúng tôi tiếp tục công việc như mọi ngày. Đất vẫn ướt, tay vẫn lạnh, và tiếng súng ở phía xa vẫn vọng lại từng hồi.
Nhưng mỗi lần ngẩng lên, tôi vẫn thấy vệt màu nhạt trên bầu trời, dù nó đã mờ đi nhiều.
Khi trời tối hẳn, cầu vồng biến mất.
Nhưng cảm giác nó để lại thì không.
Tối hôm đó, khi thay ca gác, anh Quân nói nhỏ:
“Mai trời chắc nắng.”
Tôi hỏi:
“Sao biết?”
Anh đáp:
“Vì hôm nay có cầu vồng.”
Chúng tôi cười khẽ trong bóng tối.
Trong chiến tranh, đôi khi chỉ cần một dải màu mỏng manh trên bầu trời cũng đủ để người ta tin rằng ngày mai sẽ sáng hơn hôm nay.


