Bài viết

Buổi chiều định mệnh và tiếng gọi “Cúc ơi!”

Tây Ninh29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi chiều định mệnh và tiếng gọi “Cúc ơi!”

Định mệnh ập đến vào chiều ngày 24/7/1968. Khoảng 16 giờ, tiểu đội nhận lệnh ra mặt đường lấp hố bom để thông tuyến cho đoàn xe quân sự. Khi công việc đang khẩn trương, một tốp máy bay phản lực bất ngờ lao tới.

Một quả bom tấn rơi trúng cửa hầm chữ A – nơi mười cô gái đang trú ẩn. Tiếng nổ xé toạc bầu trời. Đất đá trùm xuống, vùi lấp cả mười mái đầu xanh.

Đồng đội và người dân lao ra đào bới trong tuyệt vọng. Lần lượt, thi thể các chị được tìm thấy: Tần, Hợi, Nhỏ, Xuân, Hà… Gương mặt các chị lấm lem bụi đất nhưng thanh thản như đang ngủ. Chỉ riêng chị Hồ Thị Cúc – Tiểu đội phó là chưa thấy đâu.

Tiếng gọi “Cúc ơi!” vang lên đến khản giọng trong đêm Đồng Lộc tang tóc. Nhà thơ Yến Thanh, người có mặt tại đó, nghẹn ngào viết bài thơ lên nón lá, thắp hương gọi vọng xuống lòng đất:

“Tiểu đội đã xếp một hàng ngang
Cúc ơi em ở đâu không về tập hợp?
Chín bạn đã quây quần đủ hết
A trưởng Võ Thị Tần điểm danh
Chỉ thiếu mình em…
Cúc ơi! Em ở đâu?
Về với các chị, các em, Cúc ơi!...”

Đến trưa ngày 26/7, chị Cúc mới được tìm thấy. Chị nằm sâu trong lòng đất, đầu đội nón mê, vai vẫn vác cuốc, mười đầu ngón tay bầm tím, rớm máu vì đã cố bới đất tìm đường ra. Chị ra đi khi chưa kịp yêu, chưa một lần mặc áo cô dâu, mang trọn tuổi thanh xuân gửi lại cho đất mẹ Đồng Lộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn