Bài viết

Buổi gặp gỡ nhân chứng lịch sử

Cuộc gặp gỡ với một cựu thanh niên xung phong Trường Sơn và trách nhiệm của thế hệ hôm nay

Quảng Trị22/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều tháng Ba, sân trường phủ một màu nắng nhạt. Trong buổi gặp gỡ nhân chứng lịch sử do Đoàn trường tổ chức, tôi được ngồi cạnh một người mà mái tóc đã bạc gần hết, nhưng ánh mắt vẫn sáng như chứa đựng cả một thời tuổi trẻ chưa từng lụi tàn. Bác là cựu thanh niên xung phong từng tham gia tuyến lửa Trường Sơn. Bác kể, năm mười tám tuổi, khi nhiều bạn bè còn đang mơ về những buổi hẹn hò đầu đời, bác đã viết đơn xin ra trận. Không phải vì không sợ, mà vì “đất nước lúc ấy cần thanh niên hơn cả những giấc mơ riêng”. Câu nói giản dị ấy khiến tôi lặng người. Chiến tranh Việt Nam không chỉ là những con số trong sách giáo khoa. Đó là những đêm hành quân xuyên rừng, là tiếng bom rung chuyển mặt đất, là những con đường Trường Sơn đỏ lửa. Bác kể có lần, giữa trận mưa bom, cả tiểu đội phải nằm ép mình xuống hố đất, nghe tiếng đất đá vỡ tung trên đầu. Khi khói bụi tan đi, một người đồng đội của bác đã không còn nữa. “Chiến tranh dạy người ta lớn lên trong một đêm,” bác nói khẽ. Tôi nhìn đôi bàn tay bác – những ngón tay chai sần vì năm tháng. Bác bảo mình chỉ là một trong hàng vạn thanh niên khi ấy. Họ gùi hàng, mở đường, tải đạn, san lấp hố bom. Không ai nghĩ đến danh hiệu hay vinh quang. Họ chỉ nghĩ đến ngày đất nước hòa bình. Có những người trở về. Có những người mãi mãi nằm lại. Trong câu chuyện của bác, tôi nghe thấy cả hình bóng những người mẹ tiễn con đi không hẹn ngày về, những lá thư viết vội trên đường hành quân, những giấc mơ còn dang dở. Tôi chợt nhận ra: “hoa lửa” không chỉ là bom đạn, mà còn là tuổi trẻ cháy rực lý tưởng. Giữa khốc liệt, họ vẫn yêu đời, vẫn hát vang trên đường ra trận. Họ sống trọn vẹn từng ngày, bởi không biết ngày mai sẽ ra sao. Ngồi giữa giảng đường hiện đại, với điện thoại thông minh và những bài tập nhóm, tôi tự hỏi: nếu sinh ra trong thời ấy, liệu mình có đủ can đảm? Thế hệ chúng tôi không còn nghe tiếng bom, nhưng có những thử thách khác: áp lực, cám dỗ, sự thờ ơ trước những giá trị chung. Có lẽ cách tri ân thiết thực nhất không phải là những lời ca ngợi hoa mỹ, mà là sống có trách nhiệm hơn với bản thân và cộng đồng. Buổi trò chuyện kết thúc, bác đứng dậy chào chúng tôi. Bóng dáng nhỏ bé ấy khuất dần dưới hàng cây, nhưng câu chuyện thì còn ở lại. Tôi hiểu rằng lịch sử không nằm yên trong sách vở; lịch sử sống trong ký ức của những con người đã đi qua “thời hoa lửa”. Và khi chúng tôi lắng nghe, ghi chép, viết lại bằng trái tim mình, ngọn lửa ấy sẽ không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn