Buổi học đặc biệt
Buổi học đặc biệt
Tôi là cháu của một liệt sĩ.
Suốt thời thơ ấu, tôi chỉ biết cha qua tấm ảnh đen trắng đặt trên bàn thờ. Mẹ ít kể chuyện, vì mỗi lần kể lại khóc.
Tháng trước, trường tiểu học trong xã mời tôi đến nói chuyện nhân ngày 27/7. Ban đầu tôi ngại lắm. Tôi đâu phải người hùng.
Nhưng khi đứng trước các em nhỏ, tôi kể về cha mình – một người nông dân bình thường đã ra đi khi đất nước cần.
Sau buổi nói chuyện, một cậu bé chạy lên hỏi:
“Chú có buồn vì không có ba không?”
Tôi trả lời:
“Có chứ. Nhưng chú tự hào.”
Nhìn những gương mặt nhỏ chăm chú lắng nghe, tôi thấy câu chuyện của cha không còn nằm yên trên bàn thờ nữa.
Nó sống tiếp trong ký ức của thế hệ sau.



