Buổi học trong lòng đất
Những năm chiến tranh phá hoại miền Bắc, tiếng còi báo động dường như trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống. Trường lớp không còn là những căn phòng yên tĩnh như trước. Thay vào đó, nhiều nơi phải dựng lớp học tạm bợ, thậm chí đưa xuống lòng đất.
Trong ký ức của Nguyễn Thị Nhung, việc đứng lớp khi ấy không chỉ đơn thuần là giảng bài. Đó còn là việc giữ cho học trò bình tĩnh giữa những đợt oanh tạc bất ngờ.
Mỗi buổi học bắt đầu như bình thường, nhưng không ai dám chắc sẽ kết thúc trọn vẹn. Chỉ cần tiếng còi vang lên, tất cả lập tức rời chỗ, lần lượt chui xuống những hầm trú ẩn đã được đào sẵn cạnh lớp.
Không gian dưới hầm chật hẹp, ánh sáng yếu ớt. Không còn bảng đen rõ ràng, không còn tiếng đọc bài rộn ràng như trên mặt đất. Thế nhưng, khi mọi thứ tạm yên, bài học lại tiếp tục — lặng lẽ mà bền bỉ.
Có những hôm, tiếng máy bay gầm rú phía trên kéo dài hàng giờ. Cô trò ngồi sát bên nhau trong khoảng không ngột ngạt.



