Buổi phát thanh ký túc xá giữa rừng già
Nếu có điều gì khiến lính sinh viên tụi tôi khác biệt với những đơn vị khác, thì đó chính là khả năng "bê" nguyên cái không khí của ký túc xá vào giữa rừng già. Ai đã từng sống ở ký túc xá Mễ Trì hay Bách Khoa những năm đầu thập niên 70 thì không thể nào quên được chiếc loa truyền thanh công cộng – nơi mỗi buổi chiều đều phát đi những thông báo, những bài hát và cả những lời nhắn nhủ chí choe của tụi sinh viên. Và giữa rừng già Trường Sơn khốc liệt, tụi tôi đã tự tay "tái bản" một đài phát thanh độc nhất vô nhị như thế.
Đó là một đêm cuối chiến dịch, sau chuỗi ngày dài hành quân và chiến đấu liên miên, đại đội được lệnh dừng chân rút quân về tuyến hai để củng cố lực lượng. Để xua đi cái không khí có phần trùng xuống sau những tổn thất của đơn vị, chi đoàn đại đội đã nảy ra một ý tưởng táo bạo: Tổ chức một buổi phát thanh dã chiến lấy tên là "Đài phát thanh Ký túc xá Mễ Trì - Phiên bản Trường Sơn".
Tài sản duy nhất của "nhà đài" là một chiếc loa pin (loa cầm tay) cũ kỹ mà thằng Bình "vô tuyến" nhặt được từ đồn địch, sửa sang lại bằng mấy mối nối dây đồng. Sân khấu là một khoảng đất trống bằng phẳng dưới một tán cây cổ thụ, xung quanh là mấy chục gã lính sinh viên ngồi quây quần trên những chiếc hòm đạn trống rỗng.
Thằng Bình leo lên một chạc cây cao, ghé sát miệng vào loa pin, giả giọng trầm hùng, trang trọng nhại theo phát thanh viên của Đài tiếng nói Việt Nam:
"Alô, alô! Đây là Đài phát thanh Ký túc xá Mễ Trì, phát đi từ vĩ tuyến 17 từ trường quay dã chiến lộng gió bom. Thưa các đồng chí và các bạn, hôm nay chúng ta tạm biệt những bài giảng về văn học phục hưng, tạm biệt những công thức cơ học lý thuyết, để đến với chương trình đặc biệt: 'Quà tặng âm nhạc – Chúc mừng thi đỗ'!"
Cả lũ lính ở dưới cười ồ lên, vỗ tay rầm rập vào hòm đạn. Tiếng "thi đỗ" ở chiến trường của tụi tôi nghĩa là bắn trúng mục tiêu, hạ được máy bay hay giữ vững được chốt.
Bình tiếp tục thao thao bất tuyệt:
"Mở đầu chương trình, ban biên tập xin gửi lời chúc mừng nồng nhiệt nhất đến pháo thủ số 4 – đồng chí Hải 'béo' của Đại học Sư Phạm. Trong trận đánh chiều qua, đồng chí đã lập cú đúp: bắn hạ một xe bọc thép địch và... ăn hết ba suất cơm nắm của anh nuôi. Để biểu dương tinh thần 'ăn khỏe đánh hăng', ban biên tập xin gửi tặng đồng chí bài hát 'Bài ca anh nuôi' qua tiếng hát đầy nội lực của tập thể phòng 302... à không, tiểu đội 2!"
Thế là cả tiểu đội 2 đứng dậy, đứa gõ ca-mèn cộc cộc, đứa vỗ tay làm nhạc nền, nghêu ngao hát bài ca chế lời tếu táo. Hải "béo" ngồi dưới mặt đỏ rần nhưng cười ngoác tận mang tai, cầm chiếc nón tai bèo vẫy vẫy như một ngôi sao thực thụ.
Buổi phát thanh tiếp tục với chuyên mục "Góc lưu bút". Thằng Bình đọc những dòng thư vui nhộn của những người lính gửi cho nhau, nhắc lại những tật xấu thời còn ở ký túc xá: đứa thì lười giặt chiếu, đứa thì chuyên môn trốn học đi xem phim lậu, đứa lại hay ăn vụng mì tôm của bạn cùng phòng... Giữa rừng già mênh mông, những câu chuyện "nhất quỷ nhì ma" ấy vang lên sao mà thân thương và bình yên đến lạ. Chiếc huy hiệu Đoàn trên ngực áo mỗi đứa khẽ rung lên theo những tràng cười nắc nẻ.
Chúng tôi cười đến chảy nước mắt. Tiếng cười trẻ trung, ngạo nghễ của lính sinh viên bay qua những tán lá rừng, dội vào vách đá, át đi cả tiếng vè vè dò đường của máy bay trinh sát địch trên bầu trời cao.
Đêm đó, buổi phát thanh kết thúc bằng bài hát “Nối vòng tay lớn”. Tất cả chúng tôi đứng dậy, tay nắm chặt tay thành một vòng tròn lớn quanh chiếc loa pin. Trong bóng tối của rừng sâu, chúng tôi hát bằng tất cả trái tim của tuổi đôi mươi.
Tiếng cười và buổi phát thanh dã chiến đêm ấy đã chứng minh một điều: Bom đạn có thể tàn phá thể xác, nhưng sự lạc quan, tinh thần yêu đời và cái chất tinh nghịch của sinh viên thì quyết không thế lực nào dập tắt được. Nó là thứ vũ khí tinh thần tối thượng giúp chúng tôi đi qua những tháng ngày hoa lửa với một tâm hồn vẹn nguyên, trong sáng nhất.
Buổi phát thanh vui nhộn đã kết thúc trong tiếng cười vang dội



