BUỔI SÁNG 18 THÁNG 11 NĂM 1964
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, tại khu vực Chalo, miền Tây Quảng Bình, chiến trường trở nên căng thẳng. Những chiếc máy bay Mỹ xuất hiện trên bầu trời và bắt đầu công kích khu vực trận địa.
Lúc này Nguyễn Viết Xuân là chính trị viên đại đội pháo cao xạ và là bí thư chi bộ. Ông không chỉ có nhiệm vụ chỉ huy, mà còn phải giữ vững tinh thần chiến đấu cho những người lính dưới quyền.
Ba chiếc máy bay F-100 lao vào trận địa. Khẩu đội 3 lập tức nổ súng. Đạn pháo cao xạ hướng lên bầu trời. Những chiếc máy bay đối phương đổi hướng và tập trung công kích vào trận địa.
Không khí chiến đấu trở nên cực kỳ căng thẳng. Tiếng động cơ máy bay, tiếng bom và tiếng pháo hòa vào nhau. Một chiếc máy bay trong tốp bị trúng đạn và bốc cháy.
Nhưng ngay lúc đó, nguy hiểm lại ập xuống. Một chiếc máy bay khác phóng tên lửa về phía khẩu đội 3.
Giữa tình huống ấy, Nguyễn Viết Xuân không đứng yên trong công sự. Ông bước ra phía khẩu đội và hô lớn mệnh lệnh: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
Tiếng hô ấy vang lên giữa trận địa đang rung chuyển bởi bom đạn. Và từ khoảnh khắc đó, Nguyễn Viết Xuân trở thành cái tên được nhắc đến cùng một câu nói nổi tiếng trong lịch sử lực lượng phòng không Việt Nam.



