Cựu chiến binh

BUỔI SÁNG 30/4 TRONG LÒNG NGƯỜI LÍNH

Buổi sáng lịch sử ấy không chỉ là thời khắc chiến thắng, mà còn là khoảnh khắc người lính đứng giữa ranh giới của quá khứ máu lửa và tương lai bình yên.

Hưng Yên08/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng 30/4 năm ấy, mặt trời mọc lên giữa bầu trời thành phố nhưng không giống bất kỳ buổi sáng nào trước đó. Ánh nắng như sáng hơn, không chỉ chiếu xuống những con đường bụi mờ, mà còn rọi vào trái tim những người lính giải phóng đang tiến về trung tâm Sài Gòn. Trong lòng họ, niềm hồi hộp, lo âu, căng thẳng và hy vọng cuộn lại thành một dòng cảm xúc không thể gọi tên.

Vũ – người lính thuộc mũi tiến công – nhớ rõ từng giây phút sáng hôm ấy. Anh không thể quên cảm giác khi bước qua những con phố vừa trải qua đêm dài căng thẳng. Không còn tiếng pháo dồn dập như nhiều ngày trước, thay vào đó là một thứ im lặng kỳ lạ, như thành phố đang nín thở chờ đợi điều gì đó lớn lao sắp xảy ra.

Đơn vị dừng lại ít phút để chỉnh đốn đội hình. Người chỉ huy nhìn anh em, giọng bình tĩnh nhưng không giấu được xúc động:
“Hôm nay có thể là ngày lịch sử. Nhưng dù thế nào, nhiệm vụ của chúng ta vẫn là chiến đấu đến phút cuối cùng, đảm bảo thắng lợi trọn vẹn.”
Không ai nói gì, nhưng tất cả hiểu. Đây không còn chỉ là nhiệm vụ quân sự. Đây là sứ mệnh của một dân tộc.

Trong khoảnh khắc đứng chờ lệnh tiến lên, Vũ nhìn những gương mặt thân quen quanh mình. Có người trầm tĩnh, có người như đang hít thật sâu để giữ bình tĩnh, có người khẽ cười dù ánh mắt vẫn đầy căng thẳng. Họ đã đi qua bao trận đánh, bao lần sinh tử. Nhưng sáng hôm nay, cảm giác lại khác – như đi trên ranh giới giữa chiến tranh và hòa bình.

Vũ chợt nhớ quê nhà. Nhớ mẹ vẫn hay đứng trước hiên nhà nhìn về phía con đường đất đỏ, mong tin con. Nhớ người em gái chưa kịp lớn đã phải tập quen với thiếu thốn, mong một ngày anh trở về. Anh tự hỏi: Nếu sáng nay thật sự là khoảnh khắc kết thúc chiến tranh, mẹ anh đang ở đâu? Có nhận được tin gì chưa? Có linh cảm được điều gì không?

Tiếng động cơ xe tăng vang lên, phá tan dòng suy nghĩ. Đoàn quân bắt đầu tiến. Hai bên đường, những cánh cửa dần hé mở. Có ánh mắt nhìn theo, có những bàn tay run run thò ra như muốn vẫy nhưng còn e dè vì chưa tin hẳn điều gì đang xảy ra. Một vài đứa trẻ nấp sau vai mẹ, đôi mắt to tròn nhìn đoàn quân. Trong khoảnh khắc ấy, Vũ cảm nhận rõ ràng mình đang đi trong buổi sáng không chỉ của riêng anh em chiến sĩ, mà là buổi sáng của cả dân tộc.

Khi đơn vị càng tiến gần trung tâm thành phố, không khí càng khác lạ. Thay vì tiếng súng, là tiếng xì xào, tiếng bước chân gấp gáp, tiếng tim người lính đập mạnh trong lồng ngực. Họ biết, chỉ cần một sai sót, một ổ đề kháng nào chưa bị dập tắt cũng có thể biến buổi sáng này thành tang thương. Vì vậy, mỗi bước đi đều vừa chắc chắn, vừa thận trọng.

Vũ liếc nhìn bầu trời. Trời xanh lạ thường. Tự nhiên anh thấy mắt mình cay. Không phải vì khói súng, mà vì xúc động. Anh thầm nghĩ: “Nếu hôm nay chiến tranh thực sự kết thúc, thì bao nhiêu đồng đội đã nằm lại ngoài kia… liệu có nhìn thấy được giây phút này không?”

Tiếng lệnh truyền xuống: “Tiếp tục tiến!”
Con đường trước mặt mở rộng. Thành phố như đang dần thức tỉnh. Những chiếc xe tăng lăn bánh mạnh mẽ. Bộ đội bước đều trong tiếng tim hòa nhịp. Buổi sáng 30/4 – buổi sáng mà lịch sử ghi vào trang vàng – đang mở ra trước mắt những người lính, bằng tất cả sự thiêng liêng của nó.

Trong lòng Vũ lúc ấy không phải tiếng reo hò hay nỗi vui mừng dồn dập như trong tưởng tượng. Chỉ là một cảm giác lặng sâu – nhưng là sự lặng sâu của niềm tin, của niềm tự hào, của một ước mơ đang thành hiện thực. Buổi sáng 30/4, người lính bước đi giữa ánh nắng, mà trong lòng mang theo cả quá khứ đầy đạn bom và tương lai của một đất nước đang mở ra trước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn