Buổi sáng bên suối Lê-nin
Buổi sáng bên suối Lê-nin
Đầu năm 1941, sau nhiều năm bôn ba nước ngoài, Nguyễn Ái Quốc trở về Tổ quốc. Ông chọn một nơi rất xa xôi, heo hút – hang Pác Bó, thuộc vùng núi Cao Bằng – để làm căn cứ hoạt động.
Cuộc sống ở đây vô cùng giản dị.
Hang nhỏ, nền đá lạnh. Giường ngủ chỉ là vài tấm ván ghép lại. Thức ăn chủ yếu là cháo loãng, rau rừng, đôi khi thêm chút măng.
Thế nhưng, ngày nào cũng vậy, ông dậy rất sớm.
Trời còn mờ sương, ông đã ra bên dòng suối trong vắt mà ông đặt tên là “suối Lê-nin”. Nước lạnh buốt, nhưng ông vẫn rửa mặt, rồi ngồi trên tảng đá – sau này gọi là “bàn đá” – để làm việc.
Trên đó, ông dịch tài liệu, viết báo, chuẩn bị kế hoạch cách mạng.
Một lần, có đồng chí thấy ông làm việc trong điều kiện quá thiếu thốn, bèn thưa:
“Thưa Bác, sao ta không tìm nơi nào thuận tiện hơn, đỡ khổ hơn ạ?”
Ông mỉm cười:
“Ở đây tuy khó khăn, nhưng gần dân, gần nước. Làm cách mạng thì phải chịu khổ trước.”
Câu nói giản dị ấy khiến mọi người lặng đi.
Ban ngày, ông cùng đồng chí đi vận động người dân, giải thích về cách mạng. Ban đêm, ánh lửa nhỏ trong hang lại sáng lên. Ông vừa làm việc, vừa kể chuyện cho mọi người nghe để động viên tinh thần.
Có khi ông đọc thơ, giọng ấm và chậm:
“Sáng ra bờ suối, tối vào hang
Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng…”
Những câu thơ ấy không chỉ là lời kể về cuộc sống, mà còn là tinh thần lạc quan trong hoàn cảnh gian khổ.
Chính từ nơi nhỏ bé này, nhiều quyết định quan trọng đã được chuẩn bị, góp phần dẫn tới thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945.
Sau này, khi nhắc lại quãng thời gian ở Pác Bó, nhiều người không nhớ đến gian khổ, mà nhớ đến hình ảnh một con người giản dị, kiên định, và luôn giữ niềm tin.
Giữa núi rừng lạnh giá, ánh lửa trong hang nhỏ ấy đã thắp lên một tương lai cho cả dân tộc.



