Buổi sáng của ngày toàn thắng
Những ngày cuối tháng Tư năm 1975, đơn vị tôi tiến vào chiến dịch giải phóng Sài Gòn.
Ai cũng hiểu thời khắc quyết định đã đến.
Sáng ngày 30 tháng 4, đoàn xe tiếp tục tiến quân.
Dọc đường, nhiều người dân đứng hai bên vẫy tay.
Có cụ già mang bình nước ra mời bộ đội.
Một em nhỏ chạy theo hỏi:
"Các chú ơi, hết chiến tranh rồi phải không?"
Một đồng chí trong xe mỉm cười:
"Sắp rồi cháu."
Câu trả lời ấy đến nay tôi vẫn còn nhớ.
Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau.
Không ai nói thành lời.
Có người khóc.
Có người chỉ lặng lẽ ngồi nhìn bầu trời.
Tôi lấy từ túi áo ra tấm ảnh gia đình đã cũ.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi nghĩ mình sẽ được trở về.
Niềm vui thống nhất không thể xóa đi những mất mát.
Trong tiểu đội tôi, ba đồng chí đã hy sinh chỉ vài ngày trước khi chiến dịch kết thúc.
Mỗi lần nhắc đến ngày 30 tháng 4, tôi luôn nhớ đến họ trước tiên.
Bởi hòa bình hôm nay có phần máu xương của biết bao người không kịp chứng kiến ngày chiến thắng.
Hòa bình là điều vô giá. Các cháu hãy học tập, lao động thật tốt, giữ gìn sự đoàn kết và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. Đó là cách thiết thực nhất để tri ân những thế hệ đã hy sinh vì độc lập, thống nhất của Tổ quốc.



