Buổi sáng cuối cùng bên suối Đá Bàng
Ông Khang kể thời ông đi bộ đội, đơn vị đóng quân gần suối Đá Bàng—một dòng suối nhỏ nhưng trong vắt, mát lạnh như vừa chảy ra từ trời. Họ thường giặt áo, nấu cơm và cả… soi mặt xuống nước để xem có còn giống người không sau những ngày hành quân bám rừng. Sáng hôm 4/3/1973, đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp vào chiến dịch mới. Ai cũng biết lần này sẽ rất ác liệt. Nhưng không ai nói ra. Họ chỉ lặng lẽ ngồi quanh suối, uống nước, rửa mặt, nhìn nhau và cười. Ngay tối hôm đó, trận đánh diễn ra dữ dội
Ông Khang kể thời ông đi bộ đội, đơn vị đóng quân gần suối Đá Bàng—một dòng suối nhỏ nhưng trong vắt, mát lạnh như vừa chảy ra từ trời. Họ thường giặt áo, nấu cơm và cả… soi mặt xuống nước để xem có còn giống người không sau những ngày hành quân bám rừng.
Sáng hôm 4/3/1973, đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp vào chiến dịch mới. Ai cũng biết lần này sẽ rất ác liệt. Nhưng không ai nói ra. Họ chỉ lặng lẽ ngồi quanh suối, uống nước, rửa mặt, nhìn nhau và cười.
Ngay tối hôm đó, trận đánh diễn ra dữ dội. Ông Khang bị sức ép, ngất đi. Khi tỉnh lại, ông nghe tin ba đồng đội thân nhất đã hy sinh. Trong số đó có Toản—cậu lính trẻ hay nghịch nước suối mỗi buổi sáng. Ảnh của Toản không còn, nhưng hình ảnh cậu ngồi chồm hổm bên bờ suối vẫn in sâu trong tâm trí ông.
“Giờ suối vẫn còn,” ông Khang nói, “mỗi năm tôi đều về đứng lại nơi ấy. Để nhớ buổi sáng bình yên cuối cùng của tụi tôi.”



