Buổi sáng cuối ở Ngã ba Tam Soa
BÀ TRẦN THỊ THUẦN (Sinh năm 1954 – Quê Đức Thọ, Hà Tĩnh – Nữ TNXP Tổng đội 55)
Hồi đó tôi mới tròn 18 tuổi. Mẹ đưa lên huyện nhập ngũ, bảo: ‘Con đi thì giữ mình. Đất nước mà cần thì con phải đứng dậy.’”
Bà Thuần kể, đôi tay khẽ run khi nhắc đến buổi sáng ngày 19/6/1972. Đơn vị bà đang san lấp hố bom ở trọng điểm Tam Soa thì một quả bom nổ chậm phát sáng dưới lớp đất.
Cô gái trẻ tên Lựu – 17 tuổi – quê Nghi Xuân phát hiện đầu tiên. Lựu hét: “Mọi người lui lại! Để em xử lý!” Bà Thuần kể: “Nó nhỏ bằng nửa tôi, vậy mà gan như con hổ. Nó lấy xẻng cào đất xung quanh, định gỡ ngòi… thì bom nổ. Tôi chỉ nghe ù một cái.” Lựu hy sinh ngay tại chỗ.
Bà Thuần sụt giọng: “Nó chết mà hai bàn tay vẫn ôm chặt cái xẻng. Tôi còn sống tới giờ là nhờ cái ‘ù’ đó không nổ vào mình. Mỗi lần đi qua Tam Soa, tôi đều thấy bóng con bé đứng nheo mắt dưới nắng.”



