Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

BUỔI SÁNG ĐẦU TIÊN TRÊN BÃI BOM B52

Sau đêm bom B52, buổi sáng đầu tiên không mang theo niềm vui của sự sống sót, mà là khoảnh khắc con người đối diện trực tiếp với hậu quả chiến tranh. Khi ánh mặt trời chiếu xuống, mọi dấu vết đổ nát hiện ra rõ ràng. Hồi ức của ông Đỗ Văn Minh ghi lại buổi sáng ấy – một buổi sáng không thể quên trong đời người lính.

Hưng Yên25/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng ấy đến rất chậm.

Không ai mong nó đến nhanh hơn.

Ánh sáng đầu tiên

Khi trời vừa hửng, sương còn phủ thấp.

Ánh sáng nhạt nhòa chiếu xuống mặt đất lổn nhổn hố bom.

“Nhìn thấy mà không dám tin,” ông Đỗ Văn Minh nhớ lại.

Bãi bom hiện hình

Ban đêm chỉ nghe và cảm nhận.

Sáng ra mới thấy rõ.

Hố bom chồng lên nhau, sâu hoắm, nước đục ngầu.

“Có hố to bằng cả cái sân đình,” ông nói.

Những ngôi nhà không còn mái

Làng quê bị xé nát.

Nhà sập, tường nghiêng, cột cháy đen.

Mái rơm vương vãi khắp nơi.

“Không biết nhà nào với nhà nào nữa,” ông Minh kể.

Cây cối gãy đổ

Tre gãy ngang thân.

Cây ăn quả bật gốc.

“Cả đời chưa thấy cây bị quật như thế,” ông nói.

Người bước ra từ hầm

Từng người lần lượt chui khỏi hầm.

Mặt tái mét, quần áo lấm đất.

“Gặp nhau chỉ gật đầu,” ông Minh nhớ.

Không ai nói nhiều.

Tìm người trong đổ nát

Ngay sau khi trời sáng, việc đầu tiên là đi tìm người.

Gọi tên từng nhà.

Có tiếng trả lời, có khoảng lặng.

“Khoảng lặng ấy đau lắm,” ông nói.

Đào bới bằng tay trần

Không cuốc xẻng, không máy móc.

Đào bằng tay.

Bóc từng lớp đất, từng mảnh gạch.

“Có lúc chạm phải tay người,” ông Minh nghẹn lại.

Những người không dậy nữa

Có người được kéo ra, còn thở.

Có người đã lạnh.

Không ai khóc thành tiếng.

“Khóc to không ra,” ông nói.

Mai táng vội vàng

Không kịp làm lễ.

Chỉ đào hố tạm, phủ đất.

“Đánh dấu để còn biết mà tìm,” ông kể.

Mùi bom trong nắng sớm

Nắng lên, mùi thuốc nổ bốc rõ hơn.

Hăng hắc, ngai ngái.

“Mùi ấy ám cả buổi sáng,” ông Minh nói.

Bộ đội và dân cùng đứng dậy

Sau phút bàng hoàng, mọi người bắt đầu làm việc.

Dọn đường, vá nhà, dựng hầm lại.

“Sống là phải làm tiếp,” ông nói.

Ánh mặt trời không ấm

Mặt trời lên cao.

Nhưng không ai thấy ấm.

“Trong người lạnh,” ông Minh nói.

Một buổi sáng không quên

Buổi sáng đầu tiên trên bãi bom B52
không phải là sự kết thúc của chiến tranh,
mà là sự bắt đầu của nỗi nhớ dài cả đời.

Ông Đỗ Văn Minh bảo:
“Bom rơi thì qua,
nhưng sáng hôm sau thì không bao giờ quên được.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn