BUỔI SÁNG KHÔNG CÓ TIẾNG BOM
Sau nhiều ngày bị đánh phá, buổi sáng hôm ấy bỗng yên lặng lạ thường. Không tiếng máy bay, không tiếng pháo. Cả đơn vị thức dậy, nhìn nhau ngờ vực. Sự im lặng khiến ai cũng hồi hộp hơn cả lúc bom rơi. Một lúc sau, tin chiến thắng truyền về. Nhiều người ngồi thụp xuống, thở phào, có người bật khóc. Có người nhìn lên trời, thì thầm gọi tên những đồng đội đã không kịp chứng kiến buổi sáng này. Buổi sáng không có tiếng bom ấy đánh dấu một bước ngoặt. Nhưng trong lòng những người sống sót, thời hoa l
Sau nhiều ngày bị đánh phá, buổi sáng hôm ấy bỗng yên lặng lạ thường. Không tiếng máy bay, không tiếng pháo.
Cả đơn vị thức dậy, nhìn nhau ngờ vực. Sự im lặng khiến ai cũng hồi hộp hơn cả lúc bom rơi.
Một lúc sau, tin chiến thắng truyền về. Nhiều người ngồi thụp xuống, thở phào, có người bật khóc. Có người nhìn lên trời, thì thầm gọi tên những đồng đội đã không kịp chứng kiến buổi sáng này.
Buổi sáng không có tiếng bom ấy đánh dấu một bước ngoặt. Nhưng trong lòng những người sống sót, thời hoa lửa không kết thúc ngay, nó còn ở lại rất lâu, trong ký ức và trong cách họ sống những ngày sau đó.


