Người có công giúp đỡ cách mạng

Buổi sáng không còn tiếng súng

Buổi sáng không còn tiếng súng

Phú Thọ21/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi thức dậy lúc năm giờ, theo thói quen của những năm tháng quân ngũ. Nhưng thay vì tiếng kẻng báo động, chỉ có tiếng chổi tre của bà hàng xóm quét sân.

Tôi ngồi trên mép giường rất lâu. Hòa bình đã đến từ nhiều năm trước, kể từ ngày đất nước thống nhất sau chiến thắng ở Sài Gòn năm 1975. Nhưng trong tôi, đôi khi chiến tranh vẫn chưa rời đi hẳn.

Vợ tôi bảo:
“Ông lại mơ thấy đồng đội à?”

Tôi chỉ gật đầu. Có những khuôn mặt đã nằm lại ở rừng sâu, trẻ mãi ở tuổi hai mươi. Còn tôi, tóc đã bạc quá nửa.

Tôi bước ra hiên, nhìn lũ trẻ con chạy xe đạp đến trường. Tiếng cười của chúng trong veo. Tôi hít sâu một hơi. Hòa bình không ồn ào, nhưng bền bỉ như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Buổi sáng không còn tiếng súng | Câu chuyện thời hoa lửa