BUỔI SÁNG KHÔNG TIẾNG SÚNG (1)
Một buổi sáng năm 1973, sau nhiều ngày giao tranh liên tục tại Mặt trận A, rừng bỗng yên ắng lạ thường. Bác Lê Thị Thông được phân công trực thông tin ca sớm. Không bom đạn, không lệnh khẩn, chỉ có ánh nắng rơi trên tán lá. Buổi sáng hiếm hoi ấy trở thành ký ức rất đẹp trong đời lính của bác.
Sáng rừng A hôm ấy có nắng. Ánh nắng mỏng xuyên qua tán cây, chiếu xuống hầm thông tin còn ẩm mùi đất. Bác Thông ngồi tựa lưng vào vách, tai áp ống nghe, chờ tín hiệu. Nhưng không có gì cả. Đường dây yên lặng một cách hiền lành.
Bác kể, giọng dịu đi:
“Lần hiếm hoi tôi nghe tiếng chim nhiều hơn tiếng súng.”
Ngoài hầm, vài chiến sĩ tranh thủ giặt áo bên suối, nước chảy nhẹ. Không ai nói to. Ai cũng sợ làm vỡ khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này. Bác lấy trong ba lô mảnh gương nhỏ, soi gương, thấy mình gầy đi nhiều, da sạm nắng, tóc cắt ngắn sát đầu.
Người viết nhận ra, giữa chiến tranh, cái đẹp không nằm ở chiến công, mà ở những giây phút được sống như một con người bình thường.
“Tôi nghĩ, nếu hòa bình, chắc rừng sẽ yên thế này.” – bác Thông nói.
Đến trưa, lệnh mới truyền xuống. Đường dây lại nhộn nhịp. Chiến tranh trở lại với đúng nhịp của nó. Nhưng buổi sáng không tiếng súng ấy, bác cất rất kỹ trong lòng – như một khoảng thở để đi tiếp những năm tháng còn lại ở rừng A.



